Posted in Góc lảm nhảm

Mừng sinh nhật

Chúc mừng sinh nhật. Thế là ta lại già thêm 1 tuổi rồi. Ôi, thanh xuân của tôi ơi~ (đúng câu người đi, đi mãi hỏng về – nhại câu người đi, người ở, đừng về).

Năm nay cũng như năm ngoái, bệnh từ hôm mùng 2 đến giờ chưa khỏi. Cơ mà sắp khỏi rồi. Cảm thời tiết ấy mà. Sức đề kháng quá kém cũng là vấn đề. Ây da.

Cũng may mà dạo này đi dạy thêm nên cũng có chút thu nhập, mỗi tội là thời gian ngày càng eo hẹp. >”<. Thảm thế không biết. Đã thế giờ còn bon chen tìm thêm lớp mớ, tối đi học luyện thi nữa. Chết dở không cơ chứ.

Mà hiện tại còn 2 truyện chưa xong, nhưng mà ta đã hứa với các nàng thì sẽ cố gắng hoàn thành. Các nàng nhớ chờ ta nha.

À, để có thể đẩy nhanh tiến độ, liệu có ai xung phong hỗ trợ ta với. Giúp ta edit 1 bộ, nếu người mới thì ta beta lại, còn nếu bạn nào chuyên nghiệp rồi thì làm luôn. Liên hệ qua FB hoặc email ta nhé  <thucnghi1402@gmail.com>

 

Cám ơn mọi người. Hitsuji

Posted in Trí Huệ nhân sinh

Chương 42

Chương 42

 

 

Hai năm trôi qua, trong phủ cũng không thay đổi gì nhiều, tổ phụ vẫn uy nghiêm như trước, tổ mẫu vẫn cao quý như xưa. Chỉ có Nhị thẩm nhìn thì khí sắc có vẻ không tốt lắm, làn da xanh xao, khóe mắt cũng có thêm mấy nếp nhăn. Tam thẩm thoạt nhìn không khác mấy, hoa phục mỹ sức, đoan trang nhàn nhã.

 

Ta bước lên, cúi người thi lễ. Tổ phụ rất cao hứng, vuốt vuốt râu, cười thành tiếng bảo ta miễn lễ; tổ mẫu và Nhị thẩm thì nước mắt nhanh hơn, chưa kịp nói gì thì đã khóc. Nhất là Nhị thẩm, khi ta quỳ xuống dập đầu với Nhị thẩm, cung kính gọi “Mẫu thân”, nước mắt người như hồng thủy vỡ đê, tuôn trào không ngừng.

 

Lễ xong, tổ phụ rời đi, bởi Thương Song Cẩn còn ở tiền thính, ông phải nghiêm chỉnh bồi. Tổ mẫu kéo ta qua, đánh giá cao thấp, tinh tế ngắm nghía một lúc rồi mới vừa lòng gật đầu nói với Nhị thẩm: ” A Niếp nhà chúng ta quả có khí độ Vương phi.”

 

Ta thầm cười khổ.

 

Dùng xong ngọ thiện, ngủ một giấc ngắn, tổ mẫu truyền ta qua hỏi vài câu, Nhị thẩm và Tam thẩm đã có mặt. Tổ mẫu cũng không quanh co lòng vòng, mở miệng liền nói Thục phi nương nương đã từng triệu Nhị thẩm hai lần, hỏi rốt cuộc thì giữa ta và Khang vương đã xảy ra chuyện gì?

 

Ta tự biết trốn không nổi vấn đề này, nhưng có đánh chết cũng không thể nói rõ chi tiết, chỉ đơn giản thuật lại vài chuyện đã xảy ra với Thương Song Cẩn. Tổ mẫu nghe xong thổn thức không thôi, quay sang Nhị thẩm cảm thán rằng thầy bói nói quả nhiên không sai, xem ra ta chính là mệnh Vương phi.

 

Ta vuốt mồ hôi.

 

******************************************************************************

 

Bởi vì thân phận thay đổi, ta chuyển ra khỏi tiểu viện ban đầu, chuyển vào đại viện mà phụ thân từng ở. Nhị thẩm có tâm, dù bên ngoài hay bên trong sân viện chẳng hề thay đổi gì, ngoài việc tăng thêm đồ dùng nữ nhi linh tinh các thứ thì không chỗ nào khác trước.

 

Ta xúc động, nói cám ơn người. Nhị thẩm nghe vậy thì tỏ vẻ hờn giận, vỗ tay ta nói ta muốn bị đánh à, mẹ con với nhau còn cần khách sáo? Mắt ta ươn ướt, nhìn nàng, cảm động không biết nói cái gì cho phải. Nhị thẩm vỗ nhẹ mu bàn tay ta, nói ở trong lòng nàng, trước giờ ta vẫn luôn là nữ nhi của nàng, cũng giống Trí Nghi vậy; còn nói nếu thật muốn cám ơn, cũng phải do nàng cám ơn ta, bởi vì ta không chỉ giúp nàng có được sự thừa nhận của tổ mẫu, tránh cho nàng bị mất thể diện trước mặt các huynh đệ tỷ muội ở nhà mẹ đẻ.

 

Hoàng đế tạm thời chưa triệu kiến ta, nguyên nhân là trong triều hiện có vụ án tham nhũng rất lớn trăm năm không gặp. Lại bộ thượng thư thân là quan to chính nhất phẩm trong triều lại bất chính, không lo xã tắc, tham ô hối lộ, bán quan bán tước, thu nhận ngân lượng số lượng lên đến cả trăm vạn, vụ án liên lụy quan viên lớn nhỏ đến mấy trăm người. Trước là danh sách sau đến trình báo cụ thể, hoàng đế giận dữ, lệnh hình bộ phải tra rõ.

 

Ta hỏi thăm Nhị thúc việc này, uyển chuyển hỏi Nhị thúc liệu thuộc hạ Thương Song Cẩn có kẻ không sạch sẽ hay không?  Liệu có bị liên lụy tới hay không? Nhị thúc mỉm cười, hàm ý sâu xa rằng nước quá trong ắt không có cá, người tốt quá chẳng có tiền đồ, nếu thực tra rõ việc tham ô, hơn phân nửa quan viên trong triều không tránh khỏi có liện quan, hoàng đế tự biết rõ ràng, sẽ không động đến nền tảng đất nước.

 

Ta tinh tế nghiền ngẫm ý tứ trong lời nói Nhị thúc, an tâm một chút. Ngày kế Thương Song Cẩn đến thăm ta, ta làm như vô tình nói cho hắn câu chuyện Mãn Thanh Bát vương Duẫn Tự (hay Dận Tự), nhắc nhở hắn thu liễm chút sắc bén. Hiện nay thái tử chưa định, Liêm vương thất thế, không nói đến năng lực cá nhân hay là tài nguyên nhân lực thì Thương Song Cẩn đều hơn xa hai đệ đệ của hắn, cả trong lẫn ngoài đều rất có tiếng nói, nghiễm nhiên là người tốt nhất để chọn, nếu bị hoàng đế nghi kỵ sẽ không tốt lắm.

 

Thương Song Cẩn nghe xong im lặng một lúc lâu, sau đó hỏi ta từ chỗ nào nghe được chuyện xưa này. Ta bảo là tự biên tự diễn mà nói bừa, không có xuất xứ. Thương Song Cẩn ôm ta vào trong lòng, hôn chùn chụt lên hai má ta, nói hắn thụ giáo. Thương Song Cẩn đi rồi, Nhị thúc đến đây, hàm ý sâu xa nói với ta là ông biết là ta có khiếu kể chuyện, chỉ không ngờ ta lại bịa ra câu chuyện như vậy, ngay cả thánh tâm đều tính toán rất rõ ràng.

 

Ta giật thót, rũ mắt không dám trả lời. Nhị thúc cười cười, không tiếp tục đào sâu, vỗ vỗ vai ta, bảo nếu ta có tâm, bình thường không việc gì thì đừng ngại nhiều mà bịa thêm vài câu chuyện nữa đi, cũng cho ông nghe với để tăng thêm kiến thức. Ta không dám chắc lời này của Nhị thúc mang nghĩa đen hay nghĩa bóng, nên không lên tiếng nhắc đến nó. Nhị thúc thấy ta im lặng không nói, ngẫm lại, thẳng thắn nói ông có một số việc không cho rõ ràng, hy vọng có thể từ chuyện xưa của ta được chút định hướng.

 

Ta nâng mắt, hỏi ông thật sự muốn nghe? Nhị thúc gật gật đầu. Ta nói được, sau đó bận rộn một đêm, sáng sớm hôm sau liền đưa cho Nhị thúc câu chuyện lịch sử Thanh triều Cửu vương đoạt đích dưới hình thức viết. Nhị thúc đón nhận nhìn sơ sơ, sắc mặt khẽ biến, ông ý vị thâm trường nhìn ta vài lần, cơm nước xong liền đến phủ Khang vương.

 

Nhị thẩm vẫn bề bộn nhiều việc, ta hồi phủ rồi người càng nhiều việc. Trong kinh, bái thiếp mời của các phủ bay tới Nhị thẩm như tuyết rơi, bao gồm phủ Trưởng Tôn Thái Sư. Nhị thẩm nhìn bái thiếp như ngọn núi nhỏ tự giễu, nói làm mẹ vợ Khang vương thật sự là không hay ho. Khi Thương Song Cẩn biết, hơn nửa đêm cố ý chạy tới một chuyến, lôi ta dậy từ trên giường, trước mặt Nhị thúc Nhị thẩm cảnh cáo ta làm gì thì làm cũng không cho đi, an phận ở yên trong phủ đợi gả.

 

Ta không có ý kiến, những việc xã giao vốn ta cũng không thích, mặc dù hắn không nói, ta cũng sẽ không đi lung tung. Thương Song Cẩn rất vừa lòng, nói chờ hắn thêm vài ngày liền đưa ta ra ngoài thành giải sầu. Ta không cho là đúng, đi theo hắn có thể giải sầu nổi gì chứ? Này không được, kia không được, trời nóng mà chôn mình ở trong xe ngựa, mất hứng quá đi.

 

Nhị thúc thấy ta không mấy hứng thú, sợ Thương Song Cẩn xấu hổ, hòa hoãn nói phủ khác có thể không đi, nhà ông bà ngoại là nhất định phải đi thăm hỏi, nói bà ngoại và Nhị thẩm nhắc tới nhiều năm, các cậu cũng đang chờ gặp ta đấy. Thương Song Cẩn gật đầu, xoay mặt hỏi Nhị thẩm tính khi nào về nhà thăm bố mẹ? Nhị thẩm nói mấy bữa nữa đi.

 

Thương Song Cẩn nghe vậy, thoáng trầm ngâm, nói vừa vặn vài bữa nữa hắn có chút rảnh rỗi, đến lúc đó cùng đi. Nhị thúc Nhị thẩm kinh ngạc, ta không chút kỳ quái, đã nói rồi anh chàng này á, không có việc gì thì ta không được ra phủ, ra phủ thì hắn nhất định phải đi cùng.

 

Cách ngày, ta và Nhị thúc bồi Nhị thẩm về nhà mẹ đẻ, bởi vì có Thương Song Cẩn, xe ngựa vốn đã được chuẩn bị khiêm tốn lại bị thay bằng nghi thức thân vương xuất hành, toàn kinh nơi nơi đầy binh sĩ gõ chiêng dẹp đường dẫn đường, dân chúng đều lui người né tránh. Cả nhà mẹ đẻ Nhị thẩm cùng ra ngoài, toàn tộc già trẻ đã sớm quỳ nghênh đón ở ngoài phủ. Ta thở dài, thầm oán Thương Song Cẩn không nên làm như thế. Hắn cười cười, nói ta là Vương phi của hắn, thân phận tôn quý, phải nhận lễ ngộ này.

 

Đây là lần đầu tiên ta theo Nhị thẩm ra phủ, cũng là lần đầu tiên xuất hiện dưới thân phận nữ nhi của người tại chính nhà mẹ đẻ người. Nhìn những gương mặt xa lạ quỳ gối trước mắt, ta bất chợt nhớ tới mẫu thân, nhớ tới nhà mẹ đẻ mẫu thân, nhớ tới vị đại cữu cữu quan bái trung khanh kia. Ông ta cũng gừi thiếp mời cho ta, Nhị thẩm từng hỏi ta có muốn đi? Bị ta một tiếng từ chối.

 

Tuy rằng dòng dõi nhà mẹ đẻ Nhị thẩm không cao, nhưng huynh đệ tỷ muội trong tộc rất nhiều, không tính nhà thúc bá, chỉ tính ruột thịt thôi mà huynh đệ đã năm người, tỷ muội tới bốn người. Nhị thẩm kéo tay ta, giới thiệu từng người một. Nhận biết ruột thịt xong rồi đến nhận thức họ hàng, từ người này đến người kia, khổ nỗi ta lại không nhớ nổi mấy gương mặt. Cũng may là ta còn có một thu hoạch lớn, gặp được sư phụ Thanh Vân và Thanh Bần, là vị thúc thúc thích múa thương gõ gậy của Nhị thẩm, ông cười sang sảng bảo ta gọi ông là ông chú trẻ.

 

Không khí bữa trưa không tệ, bà ngoại bảo ta ngồi bên cạnh bà, vui vẻ hớn hở ngắm ta, khen bộ dạng ta thật là đẹp mắt, giống tiểu mỹ nhân trong bức họa. Các dì với mợ đều hâm mộ Nhị thẩm phúc khí tốt, được một nữ nhi như ta vậy. Nhị thẩm cũng không khách khí, tươi cười đến kiêu ngạo.

 

Dùng bữa xong không bao lâu là phải cáo từ hồi phủ, bởi vì Thương Song Cẩn còn có việc phải giải quyết, ở không được bao lâu. Bà ngoại kéo tay Nhị thẩm và của ta không buông, dặn không có việc gì thì đến thăm bà nhiều chút. Hai mắt Nhị thẩm ửng hồng, liên tục nói vâng. Ta ở bên cạnh nhìn mà lòng cũng buồn bã, con gái gả ra ngoài như nước hắt đi, mặc dù cùng ở kinh thành, về nhà mẹ đẻ cũng không phải chuyện dễ dàng. Nếu ta nhớ không lầm, đây là lần thứ ba Nhị thẩm về nhà từ sau khi gả cho Nhị thúc.

 

Thương Song Cẩn đưa ta hồi phủ xong lập tức đánh ngựa rời kinh, trước khi đi dán sát vào bên tai ta nhỏ giọng cảnh cáo, nói hắn phải đi Lợi Châu ba ngày, dặn ta ở yên trong phủ, không được đi lung tung, nếu không nghe lời, hừ hừ… ! Ta chớp chớp mắt, nhịn không được sẵng giọng, hỏi hắn ngoại trừ uy hiếp ra bộ không còn biết nói gì khác à? Thương Song Cẩn vừa nghe mỉm cười, nói có, hắn muốn ta…

 

Ngày ngày rãnh rỗi, ta bắt đầu buông thả bản thân, tổ mẫu nhìn không được, trước mặt ta kêu Nhị thẩm đến dạy dỗ một chút, hỏi người làm mẫu thân là làm thế nào? Nói ta sao còn có nửa phần dáng vẻ tiểu thư, rõ ràng là nha đầu lỗ mãng đến từ nông thôn. Ta nghe thấy mà mướt mồ hôi, theo bản năng rụt chân lại, chẳng qua ta mang đôi hài vải thô mà thôi.

 

A Mỗ nói, hài vải thô cũng không được, đây là kinh thành chứ không phải Vân Châu, mọi việc không thể làm tùy tiện, đừng nói hiện tại thân phận ta là Vương phi đợi gả, cho dù là tiểu thư con nhà bình thường, trên người cũng không được xuất hiện thứ gì đó của dân đen. Được rồi, ta nhận mệnh thay đôi giầy thêu vải bố màu sáng, thật lâu không mang, nhất thời có chút không quen.

 

Sửa đúng cách ăn mặc của ta xong, tổ mẫu lại bắt đầu khảo sát các bài tập của ta, sau khi vừa lòng hết nói với Nhị thẩm, nên cho ta học quản lý việc nhà, Nhị thẩm suy nghĩ sâu xa. Ta nghe xong buồn rầu, lén oán giận với Nhị thẩm rằng có cái gì cần phải học? Sản nghiệp Vân Châu lớn như vậy, quản lý cũng thường thôi.

 

Nhị thẩm nghe vậy, nghiêm mặt, giáo huấn ta rằng Vân Châu sao có thể nào so sánh với Khang vương phủ? Trước không nói sản nghiệp bao nhiêu, Vân Châu có phi thiếp hay nữ nhân cần ta để ý sao? Ta lắc đầu, được rồi, người nói đúng, sau này ta không chỉ là thê tử Thương Song Cẩn, còn là Vương phi của hắn, tất cả vương phủ, bao gồm cả phần lớn nữ nhân và đứa nhỏ của hắn đều là trách nhiệm của ta.

 

Sau khi Thương Song Cẩn trở về, biết được ta đang học chưởng quản việc nhà, rất vừa lòng, hắn truyền quản gia vương phủ đến, phân phó hắn ta lấy mấy bản nợ cũ năm xưa trong phủ đến đây cho ta xem qua, làm quen một chút. Ta muốn từ chối, Thương Song Cẩn trầm mặt lại. Ta nuốt nuốt nước miếng, được rồi.

 

Sổ sách được lấy đến, ta lật vài tờ liền nhìn không nổi, đầu đau choáng váng. Thương Song Cẩn hỏi làm sao vậy? Ta nói sổ sách rất loạn. Thương Song Cẩn nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, quản gia bên cạnh sợ tới mức đẩu không dám ngẩng lên. Ta vội vàng giải thích, nói không phải nội dung loạn mà là phương thức ghi nhớ có chút loạn. Thương Song Cẩn không rõ. Ta hỏi hắn có từng xem sổ sách nông trang Vân Châu hay không, hắn lắc đầu. Ta không nhiều lời nữa.

 

Bận việc suốt hai đêm, ta sửa sang lại một bộ sổ sách lần nữa đưa cho Thương Song Cẩn xem. Hắn chấn động, hỏi ta là ai nghĩ ra? Ta không để ý đến hắn, bụng nói trừ ta ra còn có thể có ai? Thương Song Cẩn cũng biết hỏi thừa, ôm ta hung hăng cắn, xong rồi bào là nếu ta có khả năng như vậy, không bằng sớm tiếp nhận vương phủ đi.

 

Ta lập tức cự tuyệt. Trước mắt nội vụ Vương phủ có bàn tay quản lý của thứ phi Ngô thị, sườn phi Trịnh thị cùng nhau giải quyết, nghe nói hai người vẫn không vừa lòng nhau. Ta mới bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, nếu bất hòa vì sao Thương Song Cẩn còn muốn để cho các nàng hợp tác? Nhị thẩm khẽ cười, nói các nàng bất hòa mới có lợi cho ta. Ta bỗng nhiên tỉnh ngộ.

 

Sắc mặt Thương Song Cẩn có chút không tốt, hỏi ta vì sao không muốn tiếp nhận?

 

Ta không nói gì, nhắc nhở hắn hiện ta vẫn là thân phận chưa gả.

 

Thương Song Cẩn vừa nghe nở nụ cười, nói không sao, lấy hay không lấy chồng đều là người của hắn, chạy không thoát.

 

Ta vẫn lắc đầu, thể hiện rõ thái độ gả rồi tạm thời cũng không định quản lý.

 

Thương Song Cẩn trầm mặt lại, nhìn ta, trong mắt hiện ra sắc bén.

 

Ta đành giải thích rõ ràng, nói có Ngô thị và Trịnh thị quan tâm, ta không vui vẻ thanh nhàn hay sao?

 

Thương Song Cẩn nghe vậy, ngẫm lại, khóe miệng nhếch lên vài phần ý cười, gật đầu nói, cũng đúng.

 

Hết chương 42 – Hitsuji

Posted in Góc lảm nhảm

Cuối tuần không vui vẻ

Xin chào, lâu lắm rồi ta mới trở lại, dạo này ta lại bon chen chạy “xô” kiếm tiền ăn Tết, mong các nàng thông cả.

Cuối tuần không vui vẻ.

Quả thật không hề vui mà còn rước bực vào người. Dù sự việc xảy ra từ hồi chiều, ta đã chạy nửa vòng thành phố, đi mua mấy đôi giày giá rẻ, ăn cơm, nhưng đến giờ, khi nhìn thấy sản phẩm đó thì sự khó chịu nó lại trỗi lên. Hix, già rồi nên khó tính lắm các nàng ạ.

Chả là chiều nay, nhân ngày chủ nhật cuối tuần, coop mart có chương trình mua trên 400.000 thì được khuyến mãi mua 01 món hàng giá rẻ. Thế là ta hộ tống mẫu hậu và em gái đi sắm. Mà thật ra chủ yếu là mua thêm BVS vì hàng tồn không còn nhiều.

Ta lên quầy thì thấy Diana đang có chương trình mua 50.000 tặng 1 lần quay may mắn.

Sau khi cân nhắc ta quyết định bỏ 176.000 đ ra mua để được 03 lần quay.

Vậy mà lúc cầm hóa đơn ra quầy thì mấy em gái bảo chỉ có 02 lần quay thôi, chị muốn 03 lần quay thì phải tách hóa đơn.

Ồ, choáng, ta đâu có chịu, vì ta đã hỏi rất kỹ em tư vấn rồi cơ mà. 1 gói chỉ có 49.000, 03 gói thì làm sao đuộc 150.000 chứ, em ấy còn bảo ta lấy thêm gói hằng ngày 6.000 nhưng ta không thích, ta còn chọn gói to cơ mà.

Mà bé bên quầy rút thăm tỉnh lắm, khoác tay ta nói nhỏ chị ơi, em tặng chị cái túi.

Ta thèm vào. Vì ta nhờ em gái xoay cho cũng ra cái túi, 1 gói BVS và đôi dép. Cuối cùng đây là cái ta nhận được.

Thật chán với kiểu làm ăn thế này. Tự dưng giờ ghét Diana dù sản phẩm sensi rất tốt, ta rất thích. Nhưng mà ghét rồi thì …

 

Biết Diana thế thì ta cứ dùng Laurier có hơn không. Vì Laurier cũng đang khuyến mãi mua 70.000đ được tặng BVS (quên mất loại nào rồi) hoặc gói bột gặt Attack. Chị em ta chọn gói bột giặt ^^.

May mà còn Laurier an ủi.

 

Posted in Góc lảm nhảm

Hồi hộp ~ing

1.Lâu lắm rồi chưa xuất hiện lại cảm giác hồi hộp, bồn chồn thế này. Chủ nhật này là ngày ta đi thi N3, chẳng biết có nàng nào đi thi với ta không?

Ta thi ở Làng đại học – Thủ Đức ấy. Trường tự nhiên. Thế là Chủ nhật này phải dậy sớm đón xe buýt đi thi rồi. Hề, tuần trước ta đã đi dò đường rồi. Đi xe buýt mất khoảng 1 tiếng 15 phút, chưa kể thời gian lết bộ vào =___=. Đường đi thi xa vạn dặm.

Nhưng đó không phải nỗi lo của ta. Chả là ta nghỉ 2 hôm nay ở nhà ôn bài, ôn mới thấy, kiến thức ta để rơi rớt hơi bị nhiều, từ vựng thì quên cũng không ít. Trời ơi. Càng ôn càng thấy lo. Lo lúc chấm bài thi của ta người ta cười, cái con nhỏ này trình thế này mà dám đi thi >”<. Xí hổ chết đi được.

An ủi 1 điều là ta vốn dự định đi thi để lấy tinh thần chuẩn bị cho kỳ thi năm sau. Đợt này thử nghiệm mà thôi, thế mà khi ôn bài cũng nơm nớp lo lắng. haiz~ tinh thần kém quá.

2.Có chút niềm vui là ta đi dạy thêm, làm gia sư rồi. Đang dạy 2 em bé nhỏ, vui cũng vui mà cũng hơi mệt. Tại 2 bé hơi nhỏ, mới có 6 tuổi với 9 tuổi thôi, mệt ở chỗ là chạy giữa trời nắng ấy. Chứ 2 bé khá ngoan, ngây thơ, hồn nhiên và thuộc loại hiếu động. Hehe. Dạy mà cảm thấy mình trở về tuổi thơ luôn. Thế là nhớ lại mình muốn gì, thích gì, áp dụng lên cho bé. May mà dùng được. Chứng tỏ dù thế hệ nào, trẻ con vẫn trẻ con, là tờ giấy trắng. Ta đang cố giữ tờ giấy ấy trắng mãi.

Đang tìm thêm lớp nữa, hy vọng sẽ tìm được lớp phù hợp.

Thói đời. Ngày xưa má bảo thi sư phạm, cứ nói cả đời không làm cô giáo, ai ngờ, giờ con má đi dạy kèm, làm gia sư. Biết thế hồi đó thi quách sư phạm cho rồi. Cứ đòi học kinh tế làm giàu, đôi khi ước mơ và khả năng nó không làm bạn với nhau, và phải mất thời gian dài, rất dài ta mới nhận ra điều đó. Không sao, giờ ta vẫn có thể bắt đầu lại.

3.Edit truyện, lần này ta ngủ đông hơi bị lâu, hết chủ nhật này là ta trở lại, từ từ lết cho hết 2 bộ đang làm. Mong các nàng tiếp tục ủng hộ.

Hitsuji.

Posted in Góc lảm nhảm

Phấn …

Thế là tròn 1 tháng ta sử dụng phấn trị mụn kết hợp nước hoa hồng của Phấn nụ hoàng cung.

Kết quả: Rất khả quan nhé các nàng.

Nhật ký sử dụng:

Tháng 9: bị dị ứng mỹ phẩm, mặt nổi chi chít mụn (nhỏ, li ti, có nhân và không nhân, sờ vào thấy da sần sùi).

Tuần cuối tháng 9: Tạm ngưng tất cả mỹ phẩm đang dùng.

  • 01/10: Bắt đầu ghi nhớ ngày sử dụng.

+ Sửa rửa mặt không xà phòng

+ Phấn trị mụn

+ Nước hoa hồng

=> Sau hôm đầu tiên chẳng cảm thấy gì, ngoài việc khuôn mặt trắng sắp bằng mấy nàng geisha.

Dù được tư vấn chấm, xoa và tán đều chỗ mụn, mà mặt ta chỗ nào cũng mụn nên ta thoa hết mặt.

Cảm giác da khá khô thoáng.

  • Tiếp tục và kiên trì đến ngày 10/10: Da xuất hiện tình trạng khô và bong tróc. Ta lập tức gọi điện cho em tư vấn. Được khuyên là nên tiếp tục dùng và phải tăng cường dùng nước hoa hồng như nước khoáng, kết hợp uống nước nhiều. Ta cũng ráng làm theo thôi.
  • 20/10: Tình trạng da khá quan hơn tí xíu: Không mụn mới, mụn cũ khô và hậu quả là ta ngứa tay sờ sờ, gãi gãi …. , gại còn nhẹ ấy, gãi chưa đã tay mà ta còn khựi, cào …. cuối cùng là nặn mụn. Nặn mụn sướng gì đâu á. Do mụn khô nên khi nặn cứ có cảm giác bóc bóc, nhân mụn trồi ra nhìn thấy đã ghê lắm. Nhưng có cái nó cứng đầu, ta xoay đủ kiểu không ra. Chẳng may trợt móng. Hậu quả là da ta bị tróc luôn  1 mảng cỡ bằng đầu móng tay cái. Huhu >”<. Ta sợ nên tạm ngừng hoạt động nặn mụn không chuyên của mình.
  • 22/10: Lật đật đi spa (của Phấn nụ) để nặn mụn: Chu choa, nhìn sản phẩm của mình mà muốn xỉu. Tôi thấy nhân mụn trên cái khăn. Nổi không gì sánh bằng.
  • Suốt tuần từ 23/10 đến nay 31/10: Mỗi lần tắm, rửa mặt ta cảm giác da mặt láng, mướt mát, không còn cảm giác thô ráp, sần sùi nữa.

Nói chung kết quả sau 1 tháng trị mụn như vậy làm ta khá hài lòng. Tuy nhiên, điều ta chưa hài lòng:

– Nước hoa hồng 140k/120ml dùng khá là hao, do da quá khô nên ta phải chiết sang chai phun sương để tăng độ ẩm cho da, mà chai nước hoa hồng này cũng khá loãng, cứ như đang dùng nước tinh khiết có mùi thôi. Se lỗ chân lông gì đó thì chưa cảm nhận rõ ràng. Mà 120ml chỉ đủ dùng trong 20 ngày thôi nhé. Giờ ta được nửa chai thứ 2 rồi đây >”<.

– Cục phấn trị mụn dùng cũng hao thời gian đầu, chỉ 1 tuần mà ta dùng gần hết một nữa. Được cái là thời gian sau ta chỉ chấm lên mấy nốt mụn còn lại nên cũng tàm tạm. Giờ vẫn còn 1 ít, có lẽ đủ dùng cho những kỳ tới tháng. Dùng thì thấy mụn mau khô, nhưng hình như khô quá, khô đến tróc da luôn.

– Phấn trị thâm: Mới dùng chừng 1 tuần, mà ta cũng lười, ngày dùng ngày quên nhưng tác dụng cũng khá rõ rệt, mờ thâm cũng khá nhanh. Cũng gây khô da. Riêng chỗ ta lỡ gãi tróc một mảng thì tạo thành mài mỏng và khi tróc thì da phía dưới sáng hơn, không phải kiểu tróc lộ da non.

– Do da bớt mụn, giờ ta đang dùng chai phấn nước dưỡng da. Theo hướng dẫn ngày dùng 2~3 lần. Dùng dạng như đắp mặt nạ. Mỗi tội ta hay quên. Bữa giờ mới xài được 2 lần. Chưa có gì để nhận xét.

 

Kết: Da ta nhờn hỗn hợp, nhạy cảm với thành phần cồn trong mỹ phẩm. Sau 1 tháng sử dụng ta thấy sản phẩm này không phải quá tốt vì những khuyết điểm như khô, tróc da. Tuy nhiên, kết quả lại khá khả quan. Các nàng ai hay bị mụn có thể dùng thử xem sao.

À, ngoài mụn dị ứng thì mụn tháng (mấy nốt của ta như nhọt) đau đớn thì chấm, xoa vào không hề giảm đau, bớt sưng nhé. Mấy nốt tới tháng của ta vẫn sưng, được ưu điểm là kết thành nhân nhanh hơn. Khi nặn có nhân trắng + máu. Đỡ hơn rất nhiều làn trước của ta là không thành nhân. Đau đau … và chai, miễn cưỡng nặn cũng chỉ có dịch và máu. Và còn phải nặn 2~3 lần mới loại được hoàn toàn. Ta mà không nặn thì tới tháng sau, tháng sau cục mụn đó vẫn y nguyên, không thành nhân mà cứ ẩn ẩn, sưng sưng. Rất khó chịu. Thâm được 1 điểm cộng.

 

__________Hết nhật ký tị mụn trong 1 tháng rồi.

Ngoài lề, trước khi dùng phấn trị mụn thì ta cũng theo phong trào mua hộp phấn (như phấn rôm nén) Shiseido của Nhật, hộp nắp xanh, mình trắng. Dùng cũng rất tốt. Khi dùng, da khô, thoáng, trắng lên 1 chút xíu. Do da khô, thoáng nên cũng ít nổi mụn, trừ khi tới tháng. Nhưng em này thì không có tác dụng trị mụn. Cũng chẳng có tác dụng che khuyết điểm. Thích hợp cho những bạn da dầu, nhiều dầu hay hỗn hợp bởi em này kiềm dầu tốt.

________

À, quảng cáo xíu, các nàng ai có nhu cầu học tiếng Nhật vỡ lòng, sơ cấp, giao tiếp cơ bản thì liên hệ ta nhé, ta làm gia sư đây, kiếm thêm thu nhập đây. À, nhà ta quận 5, làm ở quận 7 nên ta chỉ có thể nhận lớp sau 18:00 thôi, gần khu vực chỗ ở chỗ làm nữa. Có gì nhắn ta nhé. Zalo/ĐT: Không chín không sống (6), chín bữa ăn một bữa chín. (975179). ^O^.

Hitsuji

Posted in Góc lảm nhảm

Chuyện tháng 10

Người ta thường nói đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Quả không sai các nàng ạ. Ta qua chỗ làm mới được mấy tháng mà thêm rất nhiều kiến thức bổ ích, đương nhiên với ta là mới, nếu các nàng chưa biết thì cũng coi như thêm được mẹo hay, còn đã biết hay biết rõ hơn thì cũng chia sẽ cho ta biết rõ thêm với nhé.

Theo lời một chị trong phòng, nhà miền núi, một mặt giáp rừng, chuyên cung cấp mật ong bỏ sỉ thì:

– Chỉ nên dùng mật ong hoa nhãn, vừa thơm, ngon lại ít bị thuốc do hoa trên cao, thời gian dài.

– Không nên dùng mật ong cafe do cây thấp, phun thuốc thường xuyên nên hoa cũng dính thuốc.

– Đừng nhìn mấy người hay bày cả những tảng sáp ong là tưởng mật ong thật, bởi tảng sáp thật còn mật thì chưa biết. Người ta đổ mật lên tảng sáp rồi khi bán cho chúng ta sẽ vuốt lấy mật bán rồi tảng sáp lại được đổ mật khác lên bán tiếp.

– Không nên mua mật mùa mưa.

Bữa giờ năn nỉ mà không còn hàng. Hàng nhà hết rồi.

-______________-

Lần trước ta có nói ta bị dị ứng sữa rửa mặt và đang dùng phấn nụ hoàng cung. Tính ra dùng cũng được 26 ngày rồi. Mụn cũng có giảm nhưng da khá khô, xài cũng khá hao. Để tròn 30 ngày rồi viết nhận xét luôn thể.

Posted in Góc lảm nhảm

Văn hóa xếp hàng và câu chuyện nhà vệ sinh

Hồi cuối tháng 8, nhà ta đi Đà Lạt, tại một điểm du lịch khá nổi tiếng ở đây, ta đã chứng kiến câu chuyện mà ta ta tự  hỏi nếu ta là cô gái đó ta có cư xử như vậy không? Và nếu ta là bà dì ấy thì ta có hành động như vậy không?

Có hai nhóm chính trong câu chuyện, nhóm một là những cô gái trẻ trung, thời thượng, tuổi tầm hai mươi. Ta tạm gọi là cô A, cô B và cô C.

Và nhóm hai là nhóm các bà già tuổi ngoài năm mươi, sáu mươi, ta tạm gọi là bác Y, bác T, bác Z.

Sau khi xuống xe, ta vội tìm “nhà nhỏ”. Vừa bước vào, ta phát hiện 3 phòng nhỏ đều có người và cô A vừa đang trang điểm vừa trò chuyện với cô B, cô C trong phòng nhỏ 1, 2. Ta đi thẳng vào phòng cuối bên trong. Lúc này, bác Y cũng vừa bước vào và cửa phòng 1 cũng vừa mở. Bác vội vàng lách vào phòng 1.

Cô A dường như rất không hài lòng, lên tiếng “cái gì cũng phải có thứ tự trước sau, già rồi còn không có văn hóa, không biết xếp hàng”

Cô B giật mình, “mày nói gì vậy”

Cô A “tao cố ý nói vậy đó cho người ta biết, tưởng mình già rồi thì có quyền giành, không biết xếp hàng, nói cho mang nhục …” và vài câu thật sự khá là khó nghe.

Cô C xong, phòng 2 trống, thế là cô A vào phòng số 2. Ta thì vào phòng số 3. Đương nhiên rồi.

Lúc này, ta vẫn còn nghe tiếng 3 cô gái vẫn còn đâm chọt cạnh khóe. Rồi 3 cô ấy ra trước. Ta ra rửa tay và nghe bác T, Z nói với bác Y: Con nhỏ kia nó chửi mày kìa.

Bác Y đáp: Em biết chứ, thôi kệ mấy đứa trẻ con đó, không thèm chấp. Xếp hàng thì xếp ngoài cửa chứ đứng soi gương, trang điểm nói chuyện ai mà biết. Lúc em bước vô thấy cửa mở mà nó có vào đâu, với đang gấp ai mà đợi được chứ. Chẳng lẽ phải đi hỏi con con con có vô không , không để bác vô à?

Bác Z cũng gật đầu: ừ, xếp hàng thì xếp ngoài cửa, tự dưng đứng tuốt đâu trang điểm cho đẹp xong rồi kêu xếp hàng, đã vậy làm đẹp xong còn mò vô trong đó chi, trong đó để người ta xả ra, trang điểm cho đẹp rồi chui vô đó. Làm chuyện ngược đời nhỉ.

______

Trước giờ vẫn biết đi mua hàng xong phải xếp hàng thanh toán, bệnh viện thì xếp hàng chờ đến lượt, nhìn chung nơi công cộng thì việc phải xếp hàng là không thể tránh khỏi. Và liệu đi nhà vệ sinh cũng xếp hàng? Hẳn là vậy rồi. nhà vệ sinh cũng có thể xem là nơi công cộng mà. Nhưng, rủi nếu trong lúc cấp bách thì có thể xếp hàng được không?

Ta vẫn thường thấy cứu thương, cứu hỏa vẫn được ưu tiên đi trước, khám bệnh thì người già trẻ nhỏ vẫn được ưu tiên trước, phải chăng trường hợp này thì người gấp cũng được ưu tiên trước?

______

Nếu bạn là cô gái ấy, bạn sẽ nhường hay không nhường? Và nếu bạn là bác gái ấy, bạn sẽ giành hay không giành?

 

Posted in Góc lảm nhảm

Lại mụn rồi – KHÔNG CÓ CÁI NGU NÀO GIỐNG CÁI NGU NÀO.

Nghĩa như mặt chữ, ta lại mụn rồi các nàng ạ. Lần này bbị dị ứng với Hadalabo mới ghê.

Tháng trước (tháng 8 á) xài hết chai Roche posay rồi nên đầu tháng 9 ta đi siêu thị mua chai Hadalabo màu đỏ về xài.

Ừm, bọt nhiều, càng đánh càng bọt, cảm giác rửa mặt xong cũng khá thoáng, mát, sạch. Ta thấy cũng ổn, dùng , dùng …. cho đến khi mặt chi chít mụn.

Phải lên lác đác vài cái cũng đỡ, lần này lên nguyên mặt không chừa chỗ nào. Mụn li ti ẩn dưới da. Nhìn xa xa thì không đến nỗi, đến gần thì … phát hoảng. Dạng như da bị kích ứng.

Ta sợ quá, ngừng ngay. Tại đợt này mấy chai lọ nọ kia của ta cũng hết nên ta cũng chỉ dùng mỗi sửa rửa mặt với xịt khoáng thôi hà. Mà xịt khoáng thì dùng từ biết bao lâu rồi. Huhu.

Ta dùng muối ăn pha loãng để rửa mặt, muối i ốt nữa cớ đấy, nghe đồn là i ốt có tính sát khuẩn. Chắc là vậy. Ngừng dùng Hadalabo chừng 3~4 ngày, thấy mấy chấm nhỏ li ti ấy có vẻ dịu bớt. Vài cái mới hình thành thì lặn, còn những cái đã lên thì khô nặn ra được. Giờ thì còn khá là nhiều em vẫn ẩn dưới da không chịu lên. Trời ơi!!!!

Vô công ty hỏi ra mới biết. Có 1 em đang phải điều trị mụn do cũng bị dị ứng với Hadalabo. Sao xui dữ vậy nè. Em í bị dị ứng dòng Acnes ngừa mụn. Càng ngừa thì càng mụn. Hồi trước ta dùng các sản phẩm của Rohto, thấy dòng Acnes thấy cũng ok lắm mà ta. Có điều da ta lớn tuổi rồi, dùng lại thấy da khô quá. Không chịu được phải chuyển sang loại khác. Haiz~

________________

Còn ngu đây là nghe dụ. Suýt nữa móc tiền ra mua mụn về rồi.

Chả là hôm trước có cô em nào đó lên mỹ phẩm Orlane – Paris gọi điện tặng ta chương trình chăm sóc da và mát-xa thư giãn. Hehe. Cái tật ham rẻ, hám ngoại, hớn hở đi.

Chiều hôm qua (01/10) ta qua chỗ đó, nghe cả 1 bài dài thiệt dài về da, còn soi da nữa. Bảo là da ta bị lão hóa, bị mòn, phải nuôi lại, chẹp chẹp, nghe mà bắt mê luôn ấy. Thế là ta gật đầu đồng ý mua bộ dưỡng da có giá hơn 10tr.

Rồi em tư vấn cho bạn kỹ thuật dẫn ta đi chăm sóc da, mát-xa. Nói chung thì kỹ thuật cũng thường thôi. Được cái da tay em này cực mềm, cực non. Cảm giác tiếp xúc cũng không tệ. Khổ là kỹ thuật thì hơi kém tí. Dầu mát xa vào mắt ta rồi. Dù sau khi làm xong, ta lấy giấy thấm thấm rồi mà vẫn thấy có cảm giác cay cay con mắt. Hơi khó chịu tí.

Xong, ta được dẫn vào phòng khách uống nước ăn sữa chua. Loại sữa chua nhà làm trong hũ thủy tinh ấy. Sữa chua đúng nghĩa nhá. Chua lè. Cứ như đồ quá hạn ấy, nó nổi mùi như men bia. Ta cố đến muỗng thứ 3 cũng đành bỏ cuộc. Trước giờ ta toàn là người dọn cuối thế mà đây cũng có thể xem như lần đầu ta bỏ mứa. Ta đành nói với chị sếp bên ấy, chua quá, có thể tủ không đủ lạnh chị ạ. Ta loáng thoáng thấy chị ấy nếm thử (hủ khác). Chị ấy cũng thấy chua, ta thấy chua, và thêm 1 khách khác cũng thấy chua bất thường. Chị sếp bảo cho gọi chị lao công vào … Ôi, hình như ta gây ra chuyện rồi.

Rồi em tư vấn hỏi ta thấy chăm sóc da thế nào. Ta thành thật lắm, có sao nói vậy thôi: “Cũng bình thường”. Chẳng thấy có gì hơn mấy chỗ kia chút nào. (Nghe xong có vẻ em tư vấn cũng hơi khóc chịu rồi). Lại bảo ta đợi làm phiếu. Đặt cọc mua hàng 500k. Do lúc nãy ta đồng ý mua nên cũng móc 500k ra đưa. Em tư vấn bảo có thể sẽ bị mụn thời gian đầu. Sau khi mụn hết thì chăm da từ trong. Đảm bảo 2 tháng da sẽ khỏe bla bla. Ta cảm giác da mặt ta hơi bí, đổ nhờn khá nhiều. Em tư vấn bảo đấy là bình thường, do dưỡng chất thấm vào da nên thế ?!… Là sao, em ấy còn bảo ta ráng để khoảng 1 tiếng nữa hẵng rửa mặt. Nhưng giờ mắt ta đau rồi. Không còn sức mà nghe em ấy tám nhảm nữa. Chào đi về.

Nhà ta gần lắm, 5 phút èo cái là tới. Có thể ta đeo khẩu trang vải nên dầu nhờn thấm bớt ra nên không thấy bức rức nhưng lúc nãy. Ngồi nghỉ xíu thì đi tắm. Chao ôi, ngay khi nước qua da đến đâu ta cảm nhận được sự dễ chịu đến ấy. Cảm giác bí thở không còn, niềm sung sướng vô hạn đã đến. Cám ơn trời đất.

Ta thầm may mắn vì lúc nãy không móc tiền mua sản phẩm, cũng thầm tiếc 500k. Chắc hẳn cả tuần sau mấy em tư vấn sẽ rất nhiệt tình gọi điện giục ta mua hàng đây. Hix.

Có thể đấy là sản phẩm cao cấp, nhưng chính vì quá cao cấp nên không phù hợp với ta, ta thuộc loại bình dân rồi. Chỉ chăm sóc mà bí da đến vậy rồi, hèn chi bảo khi dùng sẽ nổi mụn.

À quên, lúc đầu trước khi vào chăm sóc da, em ấy còn tư vấn hướng dẫn cách dùng của riêng ra là nhỏ mấy giọt nước hòa hồng, bóp ít kem hũ này, lấy chút kem hũ kia, móc muỗng kem hũ nọ vào 1 cái lọ rồi lắc đều, sau đó thoa lên mặt. Ta có trêu là sao giống kem trộn vậy. Em ấy cự ta kem trộn gì mà trộn. Đây không bán mấy loại kem trộn đó. Ta bảo, chứ trộn tùm lum vào không phải kem trộn thì là gì.

Túm lại, mới chỉ chăm sóc, có kỹ thuật viên làm mà còn có vẻ không hợp thì nói chi đến việc mua về dùng. Hơn nữa, giá thành lại khá cao mà chưa biết hiệu quả thế nào, cùng với việc chắc chắn sẽ nổi mụn thì … thôi. Orlane ơi, ta chào mi. Xem như bỏ 500k ra mua bài học vậy. Lần sau em không dám vào mấy nơi kiểu này. Giờ chỉ ngán việc tuần sau phải nghe điện thoại mãi thôi >”<.

__________________

Phấn nụ hoàng cung.

Hôm qua đầu tháng 10/10, mình rước mấy món bên Phấn nụ hoàng cung về. Cái này thì nghe tiếng đã lâu, phản hồi cũng khá tốt, hơn nữa trước đây mình cũng từng dùng phấn nụ (mua hồi lâu lắm rồi, lúc đi du lịch Huế, chẳng nhớ của cửa hàng nào), thấy khá là được, hàng Việt Nam nên hẳn sẽ phù hợp da người Việt, thời tiết nước Việt ….

Mình mua chỉ mấy món nước hoa hồng, trị mụn, trị thâm, dầu tràm … về xài thử xem sao.

Tối qua dùng nước hoa hồng, thấy trong veo như nước lọc ấy. Mùi rất rất nhẹ.

Nãy mới chấm chấm chút phấn lên vùng mà, vùng trán (bữa trước em tư vấn bảo chấm lên chỗ mụn), khổ, mụn nguyên cả vùng, cầm cục phấn chà vào luôn. Hy vọng sản phẩm này phù hợp da mình. Để mình quay về xài hàng Việt nào.

 

Posted in Góc lảm nhảm

Lảm nhảm

Lại lảm nhảm thôi vì gần đây sang chỗ mới làm việc, chẳng có thời gian online luôn. Mà tối về nhà thì lại học nữa. >”<

Hội sách Fahasha. Các bạn ở Hồ Chí Minh chắc biết tuần trước trước có hội sách Fahasha ở nhà triễn lãm nhỉ. Chẳng biết có ai đi không? Mình có đi không những 1 mà đến 2 lần. Lần đầu ngày 17/9, lần sau ngày 24/9. Toàn thứ bảy cuối tuần.

Nói chung mang tâm lý ham hố, bon chen nên đi … rước ấm ức vào người.

Cùng 1 loại sách nhưng gian này bán giá này, gian khác bán giá khác. Tốt nhất đi dạo 1 lượt rồi chọn chỗ rẻ mà mua.

Đáng nói là có cuốn sách để 2 loại giá trên bìa, 48k, 30k nhưng lại để trong đống giảm 50%. Mình thật sự thật sự rất muốn mua. Cầm lên hỏi mới biết em nó đặc biệt, để nhầm chỗ nhưng bán với giá đã giảm là 30k chứ không được giảm.

Người ta đã nói vậy rồi. Mình không mua mà về.

Đến cuối tuần trước vẫn thấy ức ức, chạy lên đó nghía lần nữa. Và em í vẫn nằm chỗ đấy. Vẫn khu vực giảm 50%; Mình lại ý kiến, nhưng lần này không hỏi giá, ũng không cảm thán ủa sao kỳ vậy nữa. Mà mình nói móc “chỗ này giảm 50% mà, sao cứ để cuốn này đây hoài vậy”. Thế là lần này có 1 em trai nhảy vào. Em ấy bảo đang cần, chị không lấy em lấy. Rồi em ấy cầm cuốn đó lên đi mất.

Mình rất muốn nhắc, em mới cầm cuốn 1 thôi, cuốn tập 2 nó còn đây nè. Mà lười rồi.

Cũng gian đó, đến cuối gian chỗ 15~25k. Mình lại phát hiện 1 chồng 4~5 cuốn sách đó. Hỏi thì bảo là 30k. Thế mà để khu vực 15~25k. Tự dưng hết cả hứng thú.

À. Cuốn đó là “Mỗi ngày học 1 chữ tiếng Hoa”. Hình như chỉ có 2 cuốn thôi hay sao á. Nếu mà nó nằm trong khu vực giảm 10~20% hay khu vực niêm giá rõ ràng mình cũng không thấy ức. Đằng này. Cứ có cảm giác treo đầu dê bán thịt chó.

Hôm đó mình cũng mua khá nhiều sách, từ điển, thành ngữ … nhưng vẫn không thể nào giảm hết cảm giác khó chịu này. Không mua thì tiếc, mua thì như bị lừa.

 

_________

 

 

 

 

 

 

Posted in Góc lảm nhảm

Tâm sự cuối tuần

Mấy năm gần đây vì nhiều lý do mà mình gần như thu hẹp các mối quan hệ. Trong đó vấn đề tiền chiếm phần lớn nguyên nhân. Hề hề. Mắc cỡ quá.

Lúc lên mạng đọc mấy bài tiết kiệm của các mẹ, các chị, thậm chí của các em mà thấy … ảo không chịu nổi. Toàn lấy mức 7tr làm ví dụ. Không thì cũng 5tr, chả thấy ai lấy mức 3tr như mình làm ví dụ để mình học hỏi theo cả. Buồn hết sức á~.

Dù cắt đầu cắt đuôi, cắt luôn khoản ăn chơi đàn đúm nhưng thật sự vẫn thiếu. Còn những khoản phải chi vẫn phải chi, mà khoản phải chi này … gấp mấy lần lương. Ờ thì muối mặt ngửa tay xin tiền bố mẹ. Nói không cảm thấy buồn là nói dối, nói không thấy nhục là nói xạo. Tự hào gì điều này chớ.

Thế mà, nghỉ Nhà nước ra tư nhân làm, mẹ cứ nặng nhẹ. Công nhận, cái tiếng Nhà nước … nó đè chết người. Chẳng lẽ bảo mẹ nuôi cả đời à?

Bệnh xong 1 lần suy nghĩ thay đổi hẳn. Nhất là những ngày 1 mình đối diện tấm gương. Gương mặt gần như nát bét, gặp ai cũng quở, bạn bè, bạn học, người thân, cả bạn trai cũ nữa … Bỗng dưng sinh ra ý định tự tử mới ghê. Những ngày đó mình tuyệt vọng ghê gớm, bao nhiêu việc đổ dồn vào cùng 1 lúc. Nhưng mình lại sợ. Mình sợ chết lắm.

Rồi mình ôm gương mặt như bị ghẻ lở, cùi hủi đó đi thi tốt nghiệp, đối diện với những ánh mắt thương hại, sự xa lánh, sự lạnh nhạt. Mình bỗng muốn thay đổi. Phải chăng đây là “vật cực tất phản” trong truyền thuyết?

Mình nộp đơn xin việc nhưng không dám đi phỏng vấn. Mình tự ti. Tự tin lắm. Thế là đổ dồn tiền vào việc hồi phục, dưỡng da, thay đổi.

Quả thật là có sự thay đổi. Mình dưỡng da, trị sẹo, cắt mắt, dù da chỉ hồi phục tầm khoảng 70~80% nhưng với mình thế là rất tuyệt vời rồi.

Mình rời Nhà nước, ra tư nhân. Chiều may mới mua bộ hồ sơ thi tiếng Nhật. Mình dự định sẽ thi N3 cuối năm nay. Dù trình của mình tầm N4 mà lại còn N4 của 10 năm trước (N3 10 năm trước chỉ như N4 bây giờ), thi thôi, thi để lấy thêm tự tin. Hà hà, tiếc tiền nên cố gắng, mà mình chỉ tự ôn thôi à. Mọi người động viên mình nào. Cố lênnnnnnnnn. Chi a Nghi.

“Giải ngố”: Chả là hồi chiều chẳng biết hâm sao mà nghe lời nhỏ em đi giải ngố. Địa điểm được chọn là ở Nhà văn hóa Thanh niên.

Đúng là lâu quá không ra đường, không theo kịp tuổi trẻ bi giờ luôn.

Hội chợ chiều nay nói chung chỉ xoay quanh 2 thứ: ẩm thực và thời trang.

Ẩm thực: Nhiều hàng nhưng món có sự trùng lặp, chủ yếu toàn các món chiên, nướng. Đi vòng đâu chưa thấy gì, lượn vòng hai là bắt đầu thấy ớn ớn mùi dầu. (chắc tại mình ăn no rãnh rỗi chen qua chen lại nên thế).

Thời trang: gồm cả trang sức luôn. Em mình tậu chiếc nhẫn, còn mình là bông tai. 2 chị em khá là thỏa mãn ở điểm này. Bởi tay em mình khá to, dù ngón tay em nó là tay ngòi bút nhưng gốc tay rất to, thịt nhiều, size lớn nhất của PNJ cũng không vừa. Còn mình thì chọn được đôi bông tròn, dạng bông mà mọi người hay mua cho em bé í. Dái tai mình cũng thuộc dạng mập tròn, với lại ngày xưa người xỏ bị lệch xíu nên … thử bao nhiêu chỗ cũng chẳng đôi nào vừa. Chấm điểm: Hài lòng lắm lắm lắm.

Tuy nhiên, quần áo thì mình thấy … như chợ trời. Ý là hàng chợ mà giá trên trời á. Tại tình hình kinh tế eo hẹp nên mình mua hàng chợ khá nhiều mà. Ầy, không có món nào hợp mình cả. Trừ 2 món hỏi giá xong … đi luôn. Một chiếc ba lô rút nhỏ nhỏ xinh xinh mà giá 150k (hình như hàng hiệu, có điều nhìn đường may hơi bị xấu xấu sao á) với chiếc áo trắng, nhìn từ xa rất bắt mắt, đến gần mới biết nó áo thun, giá 80k. Khá rẻ nhưng … không hơp á.

Túm lại, sau khi lượn vài vòng thì: nhẫn, bông tay thì đeo lên người, đồ ăn thức uống thì vào bụng >”<. Không có thứ gì nằm ngoài cả.

À, khuyết điểm nữa là gian hàng tổ chức có mái che, như mái che kiểu lều rộng bao trùm nên không khí không lưu thông tốt lắm.

Tranh thủ nhắn tí xíu luôn. Tình hình mình vẫn trong thời gian thử việc, nơi làm mới khá xa, lại thêm phần bon chen thi tiếng Nhật.

Mình dừng edit được không nhỉ?

Hay là mình edit chay nhé. Không dùng QT, không tra tiếng Trung được không?

Trước mắt mình sẽ tạm dừng hết tháng này.

 

Posted in Chia sẻ

Làm đẹp

Hahaha, mấy nay bon chen bắt chước đua đòi người ta dùng thực phẩm chức năng bổ sung collagen.

Thú thật là hồi trước cũng dùng, nhưng dùng kiểu thoa thoa xức xức trên da chứ uống kiểu này thì là lần đầu. Mà hơn nữa còn uống dạng nước. Chu choa, thấm nhanh, hiệu quả cao luôn.

Đầu tiên là mùi vị khá dễ uống, ực một phát … xong rồi mà thấy còn thèm thèm.

Hai là ngủ dậy thấy da căng, ngậm nước.

Ba là hiệu quả mang lại thấy cũng khả quan, dù mình chỉ mới dùng đúng 7 ngày. Tầm ngày thứ 3 là thấy da có vẻ mướt mát hơn, căng hơn tí xíu xiu. Chỉ chút xíu thôi, không đáng kể. Tuy nhiên, cô bạn đồng nghiệp đang bị sạm da trong quá trình trị liệu thì hiệu quả lại rất rõ rệt. Da sạm khô và thâm gần như nám thì nhìn vào là thấy bớt khô sạm hẳn. Nhìn có vẻ mềm mại hơn rất nhiều. (cô ấy đang trị sẹo rỗ, da rất khô và rất xấu).

Bốn là hết 7 ngày rồi, tạm thời dừng lại xem mấy ngày sau da dẻ nó có xuống cấp lại như cũ không đã. Nghe nói là sẽ trở lại như hồi không sử dụng >”<. Eo ơi.

Dẫu sao đây cũng chỉ là thực phẩm chức năng, mang tính hỗ trợ là chính.

Cũng may da mình không khô sạm lắm. Nhưng cũng U40 rồi, da bắt đầu xuất hiện dấu hiệu lão hóa, có vài vết hằn mà nếu để lâu e là thành nếp nhăn mất. Lo từ giờ là vừa.

À, cũng nghe nói nếu sử dụng quá nhiều, quá thường xuyên thì cơ thể sẽ tự động dừng việc sản xuất collagen, từ đó dẫn đến việc phụ thuộc vào collagen bên ngoài. Ai xác nhận giùm mình việc này đi.

Chưa biết thực hư thế nào. Nhưng mà cái gì quá cũng không tốt. Vừa phải là hay nhất.

Cuối cùng, có lẽ phải tìm cách bổ sung collagen cho cơ thể bằng đường khác, nói nghe cho oách thôi cũng bằng đường ăn uống thôi chớ làm gì còn cách nào nữa. Tìm mấy loại trái cây, rau quả giàu collagen làm tới thôi. Không bổ dọc thì cũng bổ ngang , cùng lắm là bổ ngửa hén.

 

Hitsuji

Posted in Góc lảm nhảm

Không đề

  1. Vui.

Ghi dấu ngày hôm nay. Tốt nghiệp rồi, Dù chỉ là văn bằng 2, nhưng đây là lần đầu tiên mình làm lễ tốt nghiệp, ít nhiều cũng bù đắp được những cảm xúc chưa trải nghiệm bao giờ.

 

13950880_991011171007484_183508396_o

Nhìn ai cũng cười toe toét cả. Cám ơn bạn chụp hình nhiều nhiều.

 

2. Việc.

Mình đã nghỉ Nhà nước rồi, ừm, ai cũng bảo mình “ngu”, “điên”, trong khi bao nhiêu đứa muốn vào mà mày lại ra. Hoàn cảnh thôi, ai chẳng muốn có việc có tiền. Có mấy ai mà chẳng phải làm đâu. Mình cũng phải làm để kiếm sống chớ. Mỗi lương bèo bọt quá. Đúng 3tr mỗi tháng chẳng có gì thêm. Sống không nổi. Thật sự. Mình cũng mệt, đuối, chán và cảm thấy rất nản.

Ra ngoài làm, ít nhiều cũng còn thêm được chút đỉnh, thêm chừng nào thì hay chừng đó thôi. Chứ “sống mòn” thế này thì thật phí phạm.

Và mình cũng đang đi làm chỗ khác, lương cũng chỉ nhiều hơn 1 tẹo, nhưng đây là hy vọng. Là động lực mình phấn đấu tiếp.

Mới qua được 1 tuần, chưa thể nói trước điều gì, chỉ biết người ta kỳ thị mấy em làm trong Nhà nước lắm. Ôi trời.