Posted in Góc lảm nhảm

Tâm sự cuối tuần

Mấy năm gần đây vì nhiều lý do mà mình gần như thu hẹp các mối quan hệ. Trong đó vấn đề tiền chiếm phần lớn nguyên nhân. Hề hề. Mắc cỡ quá.

Lúc lên mạng đọc mấy bài tiết kiệm của các mẹ, các chị, thậm chí của các em mà thấy … ảo không chịu nổi. Toàn lấy mức 7tr làm ví dụ. Không thì cũng 5tr, chả thấy ai lấy mức 3tr như mình làm ví dụ để mình học hỏi theo cả. Buồn hết sức á~.

Dù cắt đầu cắt đuôi, cắt luôn khoản ăn chơi đàn đúm nhưng thật sự vẫn thiếu. Còn những khoản phải chi vẫn phải chi, mà khoản phải chi này … gấp mấy lần lương. Ờ thì muối mặt ngửa tay xin tiền bố mẹ. Nói không cảm thấy buồn là nói dối, nói không thấy nhục là nói xạo. Tự hào gì điều này chớ.

Thế mà, nghỉ Nhà nước ra tư nhân làm, mẹ cứ nặng nhẹ. Công nhận, cái tiếng Nhà nước … nó đè chết người. Chẳng lẽ bảo mẹ nuôi cả đời à?

Bệnh xong 1 lần suy nghĩ thay đổi hẳn. Nhất là những ngày 1 mình đối diện tấm gương. Gương mặt gần như nát bét, gặp ai cũng quở, bạn bè, bạn học, người thân, cả bạn trai cũ nữa … Bỗng dưng sinh ra ý định tự tử mới ghê. Những ngày đó mình tuyệt vọng ghê gớm, bao nhiêu việc đổ dồn vào cùng 1 lúc. Nhưng mình lại sợ. Mình sợ chết lắm.

Rồi mình ôm gương mặt như bị ghẻ lở, cùi hủi đó đi thi tốt nghiệp, đối diện với những ánh mắt thương hại, sự xa lánh, sự lạnh nhạt. Mình bỗng muốn thay đổi. Phải chăng đây là “vật cực tất phản” trong truyền thuyết?

Mình nộp đơn xin việc nhưng không dám đi phỏng vấn. Mình tự ti. Tự tin lắm. Thế là đổ dồn tiền vào việc hồi phục, dưỡng da, thay đổi.

Quả thật là có sự thay đổi. Mình dưỡng da, trị sẹo, cắt mắt, dù da chỉ hồi phục tầm khoảng 70~80% nhưng với mình thế là rất tuyệt vời rồi.

Mình rời Nhà nước, ra tư nhân. Chiều may mới mua bộ hồ sơ thi tiếng Nhật. Mình dự định sẽ thi N3 cuối năm nay. Dù trình của mình tầm N4 mà lại còn N4 của 10 năm trước (N3 10 năm trước chỉ như N4 bây giờ), thi thôi, thi để lấy thêm tự tin. Hà hà, tiếc tiền nên cố gắng, mà mình chỉ tự ôn thôi à. Mọi người động viên mình nào. Cố lênnnnnnnnn. Chi a Nghi.

“Giải ngố”: Chả là hồi chiều chẳng biết hâm sao mà nghe lời nhỏ em đi giải ngố. Địa điểm được chọn là ở Nhà văn hóa Thanh niên.

Đúng là lâu quá không ra đường, không theo kịp tuổi trẻ bi giờ luôn.

Hội chợ chiều nay nói chung chỉ xoay quanh 2 thứ: ẩm thực và thời trang.

Ẩm thực: Nhiều hàng nhưng món có sự trùng lặp, chủ yếu toàn các món chiên, nướng. Đi vòng đâu chưa thấy gì, lượn vòng hai là bắt đầu thấy ớn ớn mùi dầu. (chắc tại mình ăn no rãnh rỗi chen qua chen lại nên thế).

Thời trang: gồm cả trang sức luôn. Em mình tậu chiếc nhẫn, còn mình là bông tai. 2 chị em khá là thỏa mãn ở điểm này. Bởi tay em mình khá to, dù ngón tay em nó là tay ngòi bút nhưng gốc tay rất to, thịt nhiều, size lớn nhất của PNJ cũng không vừa. Còn mình thì chọn được đôi bông tròn, dạng bông mà mọi người hay mua cho em bé í. Dái tai mình cũng thuộc dạng mập tròn, với lại ngày xưa người xỏ bị lệch xíu nên … thử bao nhiêu chỗ cũng chẳng đôi nào vừa. Chấm điểm: Hài lòng lắm lắm lắm.

Tuy nhiên, quần áo thì mình thấy … như chợ trời. Ý là hàng chợ mà giá trên trời á. Tại tình hình kinh tế eo hẹp nên mình mua hàng chợ khá nhiều mà. Ầy, không có món nào hợp mình cả. Trừ 2 món hỏi giá xong … đi luôn. Một chiếc ba lô rút nhỏ nhỏ xinh xinh mà giá 150k (hình như hàng hiệu, có điều nhìn đường may hơi bị xấu xấu sao á) với chiếc áo trắng, nhìn từ xa rất bắt mắt, đến gần mới biết nó áo thun, giá 80k. Khá rẻ nhưng … không hơp á.

Túm lại, sau khi lượn vài vòng thì: nhẫn, bông tay thì đeo lên người, đồ ăn thức uống thì vào bụng >”<. Không có thứ gì nằm ngoài cả.

À, khuyết điểm nữa là gian hàng tổ chức có mái che, như mái che kiểu lều rộng bao trùm nên không khí không lưu thông tốt lắm.

Tranh thủ nhắn tí xíu luôn. Tình hình mình vẫn trong thời gian thử việc, nơi làm mới khá xa, lại thêm phần bon chen thi tiếng Nhật.

Mình dừng edit được không nhỉ?

Hay là mình edit chay nhé. Không dùng QT, không tra tiếng Trung được không?

Trước mắt mình sẽ tạm dừng hết tháng này.

 

Posted in Chia sẻ

Làm đẹp

Hahaha, mấy nay bon chen bắt chước đua đòi người ta dùng thực phẩm chức năng bổ sung collagen.

Thú thật là hồi trước cũng dùng, nhưng dùng kiểu thoa thoa xức xức trên da chứ uống kiểu này thì là lần đầu. Mà hơn nữa còn uống dạng nước. Chu choa, thấm nhanh, hiệu quả cao luôn.

Đầu tiên là mùi vị khá dễ uống, ực một phát … xong rồi mà thấy còn thèm thèm.

Hai là ngủ dậy thấy da căng, ngậm nước.

Ba là hiệu quả mang lại thấy cũng khả quan, dù mình chỉ mới dùng đúng 7 ngày. Tầm ngày thứ 3 là thấy da có vẻ mướt mát hơn, căng hơn tí xíu xiu. Chỉ chút xíu thôi, không đáng kể. Tuy nhiên, cô bạn đồng nghiệp đang bị sạm da trong quá trình trị liệu thì hiệu quả lại rất rõ rệt. Da sạm khô và thâm gần như nám thì nhìn vào là thấy bớt khô sạm hẳn. Nhìn có vẻ mềm mại hơn rất nhiều. (cô ấy đang trị sẹo rỗ, da rất khô và rất xấu).

Bốn là hết 7 ngày rồi, tạm thời dừng lại xem mấy ngày sau da dẻ nó có xuống cấp lại như cũ không đã. Nghe nói là sẽ trở lại như hồi không sử dụng >”<. Eo ơi.

Dẫu sao đây cũng chỉ là thực phẩm chức năng, mang tính hỗ trợ là chính.

Cũng may da mình không khô sạm lắm. Nhưng cũng U40 rồi, da bắt đầu xuất hiện dấu hiệu lão hóa, có vài vết hằn mà nếu để lâu e là thành nếp nhăn mất. Lo từ giờ là vừa.

À, cũng nghe nói nếu sử dụng quá nhiều, quá thường xuyên thì cơ thể sẽ tự động dừng việc sản xuất collagen, từ đó dẫn đến việc phụ thuộc vào collagen bên ngoài. Ai xác nhận giùm mình việc này đi.

Chưa biết thực hư thế nào. Nhưng mà cái gì quá cũng không tốt. Vừa phải là hay nhất.

Cuối cùng, có lẽ phải tìm cách bổ sung collagen cho cơ thể bằng đường khác, nói nghe cho oách thôi cũng bằng đường ăn uống thôi chớ làm gì còn cách nào nữa. Tìm mấy loại trái cây, rau quả giàu collagen làm tới thôi. Không bổ dọc thì cũng bổ ngang , cùng lắm là bổ ngửa hén.

 

Hitsuji

Posted in Góc lảm nhảm

Không đề

  1. Vui.

Ghi dấu ngày hôm nay. Tốt nghiệp rồi, Dù chỉ là văn bằng 2, nhưng đây là lần đầu tiên mình làm lễ tốt nghiệp, ít nhiều cũng bù đắp được những cảm xúc chưa trải nghiệm bao giờ.

 

13950880_991011171007484_183508396_o

Nhìn ai cũng cười toe toét cả. Cám ơn bạn chụp hình nhiều nhiều.

 

2. Việc.

Mình đã nghỉ Nhà nước rồi, ừm, ai cũng bảo mình “ngu”, “điên”, trong khi bao nhiêu đứa muốn vào mà mày lại ra. Hoàn cảnh thôi, ai chẳng muốn có việc có tiền. Có mấy ai mà chẳng phải làm đâu. Mình cũng phải làm để kiếm sống chớ. Mỗi lương bèo bọt quá. Đúng 3tr mỗi tháng chẳng có gì thêm. Sống không nổi. Thật sự. Mình cũng mệt, đuối, chán và cảm thấy rất nản.

Ra ngoài làm, ít nhiều cũng còn thêm được chút đỉnh, thêm chừng nào thì hay chừng đó thôi. Chứ “sống mòn” thế này thì thật phí phạm.

Và mình cũng đang đi làm chỗ khác, lương cũng chỉ nhiều hơn 1 tẹo, nhưng đây là hy vọng. Là động lực mình phấn đấu tiếp.

Mới qua được 1 tuần, chưa thể nói trước điều gì, chỉ biết người ta kỳ thị mấy em làm trong Nhà nước lắm. Ôi trời.

 

 

 

Posted in Góc lảm nhảm

Không đề

  1. Ngày 27/7 dù không nói nhưng chắc các nàng cũng biết là ngày gì rồi.

Lời đầu mình xin gửi lời tri ân đến thế hệ trước đã hi sinh một phần hoặc cả bản thân mình vì ngày hôm nay của chúng ta.

Bởi nhà mình cũng có người là liệt sĩ, cũng gia đình cách mạng. Nên ngày này lại càng trở nên thân thiết hơn bao giờ hết.

Chỉ vậy thôi à, mình không biết viết gì nữa đâu.

2. Mình đã nộp đơn và đã được duyệt cho nghỉ việc rồi.

Mấy bạn thân và thậm chí cả những nơi mình đi phỏng vấn, ai cũng hỏi: đang làm Nhà nước, sao lại nghỉ.

Câu hỏi này cũng hay nhưng khó, trả lời kiểu nào cũng không ổn, đành vòng vèo lượn lờ qua lại thôi.

Ừ, mình làm Nhà nước, lương = thu nhập = 3.034.103vnđ, đấy là con số đã lãnh được 2 năm nay, chớ trước đó cũng chỉ được 2.6tr mà thôi.

Cơm + phụ cấp + gì gì = 200.000/quý – tiền công đoàn, đoàn phí  – xx thứ = con số vô định, ít thì được vài chục, nhiều được 104k à hết.

Môi trường làm việc cũng bình thường, nhưng 6 năm, 6 năm rồi, tình cảm, sự quen thuộc cũng khiến mình khá nuối tiếc.

Nhưng cuộc sống ngày càng khó khăn, ai cũng vì cơm áo gạo tiền dầu mắm gạo mà thôi. Chứ cứ sống bám mãi, cảm thấy tủi nhục quá.

Ra đi có khi cũng là sự giải thoát. Mình hy vọng sẽ tìm được công việc có thu nhập khá hơn. Cố lên.

3. Tuần trước ghé qua hachihachi, mình mua hộp phấn baby – Shiseido. Đọc thấy có thể dùng phấn phủ. Hớn hở mang về dùng.

Có thể do da mặt mình da dầu + hơi trắng nên dùng khá hợp. Thoa chút kem dưỡng lên xong đánh 1 lớp phấn mỏng đó lên.

Ban đầu tưởng trắng bệch nhưng sau khi dùng cọ quét thì thấy phấn mịn, mềm, sờ láng da, không bí da.

Nhưng do đây không phải phấn trang điểm nên dùng trang điểm là không hợp, phải mất vài phút để quét phấn đều, không thì tạo vệt trắng, nhìn hơi kỳ kỳ.

Phải dặm cả phấn vùng cổ và tai.

Hiệu quả: Khen, đa số các bạn đồng nghiệp đều khen nhìn đẹp, da có vẻ láng mịn. Nhìn cả khuôn mặt sáng hẳn.

Quá tuyệt. Vậy là từ nay mình dùng em nó thay cho mấy loại phấn trang điểm khác là ổn, vì em nó kềm dầu cũng khá tốt.

4. Edit truyện:

Bữa giờ trốn được mình trốn luôn, từ vụ lưỡi bò đến vụ nghỉ việc, thú thật giờ mình khá mệt.

Đi làm về chẳng thiết đọc truyện nữa. Truyện tạm thời dừng thêm 1 thời gian nữa đợi mình sắp xếp công việc, ổn định cuộc sống trước đã.

Rất cần sự động viên của các nàng.

 

Posted in Góc lảm nhảm

Không đề

Bữa giờ nhân sự kiện lưỡi bò mà ta tranh thủ nghỉ, ôi, quá sướng.

Nhưng đôi lúc ngẫm lại thấy mình tội lỗi quá >”<, thôi, lảm nhảm xíu giải trí cho các nàng.

  1. Tấm ác hay Cám ác.

Nhớ hồi xưa đi học, nhỏ cũng thuộc hàng top của lớp, không phải chỉ vì nghịch phá, nói nhiều mà còn vì sự nhanh nhạy, ứng biến đúng lúc.

Nhỏ có em gái ít hơn 5 tuổi, khi nhỏ vào lớp 6 thì em gái cũng vào lớp 1.

Năm lớp 6 ấy, nhỏ được cô giáo văn giao cho về nhà làm bài tập phát biểu cảm nghĩ về truyện Tấm Cám. Nhỏ là tổ tưởng, là lớp phó học tập, nên nhỏ phải về làm dù nhỏ không hề muốn.

Muốn làm thì phải đọc, đọc một mình thì chán, thế là nhỏ đầu độc em gái bằng cách bắt nó ngồi nghe. Xong, hỏi em gái, thấy Tấm tốt chưa, người đẹp gặp lành, tiên bụt gì gì đó chưa kịp nói thì em gái khóc nức nở, Hai đừng nấu em, đừng làm mắm em.

!!!

Nhỏ nghe mà muốn xỉu. Ờ, tại nhỏ là chị, nhỏ đặt mình vào vai Tấm, nhưng em gái là em, em đặt vào vai Cám.

Rồi bỗng nhỏ cảm thấy Tấm quá ác, rất ác, ai lại đối xử với em gái bé bỏng của mình như vậy.

Tối đó, nhỏ làm bài cảm nghĩ của em về truyện rồi ôm em gái ngủ. Và còn luôn miệng an ủi Hai thương bé nhất trên đời.

____________

Tiết văn, cô giáo bảo nhỏ lên đọc, nhỏ rất tự tin đứng lên đọc bài cảm nghĩ của mình.

Cô giật mình, các bạn giật mình, có đứa khóc tại chỗ (à, tại nó cũng  là em, chắc nó sợ bị làm mắm).

Rồi từ đó, cô văn không bao giờ bảo nhỏ làm bài cảm nghĩ vậy nữa. Năm 199x đó, cả khối văn đều biết em xx, lớp 6x, làm bài văn có câu, em chưa từng thấy ai làm chị ác như Tấm, nấu em gái làm mắm. Trong khi em Cám chẳng làm lỗi, chỉ toàn dì ghẻ xúi không à. Em ghét Tấm vì Tấm ác.

 

2. Bài học đầu đời. Đời bất công.

Má nhỏ là công nhân viên chức, năm đó, cơ quan má nhỏ tổ chức cuộc thi học bổng Nguyễn Đức Cảnh. Khi đó nhỏ học lớp 5.

Tối hôm trước, má có đưa nhỏ mấy câu bảo nhỏ học, vì chỉ trả lời là có quà. Nhỏ không thích học, nhỏ lười lắm. Nhưng nhỏ sợ má, nhỏ vẫn cố gắng đọc hết.

Chiều hôm ấy, má đưa nhỏ đến cơ quan chơi chung với các anh chị em con đồng nghiệp má.

Rồi cuộc thi bắt đầu, giám khảo bảo ai xung phong thì có điểm cộng. Má bắt nhỏ lên. Ừ thì nhỏ lên. Giờ nhỏ cũng không nhớ nhỏ là người đầu tiên hay người thứ hai, nhưng nhỏ nhớ rất rõ, khi nhỏ trả lời xong, cả hội trường vỗ tay rất rất nhiều. Vì nhỏ trả lời không hề giống tờ giấy má đưa cho. Nhỏ hơi tự hào nha.

Trước khi xuống bục, nhỏ còn nghe 1 giám khảo bảo là cô cho con 10 điểm. Nhỏ đinh ninh mình hạng nhất.

Nhỏ đợi, nhỏ đợi tên mình đực xướng lên.

Nhưng không, hạng nhất là con giám đốc, hạng nhì con trưởng khoa, hạng ba, hạng tư …. nhưng không có nhỏ. Nhỏ không hiểu.

Nhưng nhỏ biết là, nhỏ chỉ làm nền. Nhỏ tự nhủ, mình sẽ không bao giờ tham gia nữa. Và thật sự là nhỏ không tham gia những cuộc tụ hội cơ quan má nữa. Bởi má không còn đưa nhỏ đến nữa, không bắt nhỏ làm cái này cái kia nữa.

Nhỏ đã hiểu, à, ra là bất công. Hiển nhiên, nhỏ cũng không nói với má. Nhỏ chỉ xem đây là chuyện đương nhiên. Chắc má cũng đang chịu sự bất công như nhỏ.

 

 

Posted in Góc lảm nhảm

Cuối tuần rồi đây

Chào các nàng, bữa giờ ta ta lặn, lặn hơi sâu nên giờ ngoi lên đây này.

Thật ngại >”<. Ôi ôi.

Lần này mình học đòi làm tự giới thiệu bằng video. Há há, không thèm chụp hình mà quay phim, cảm giác khi nghe lại giọng của bản thân thấy nó sao sao ấy. Không giống lúc đi hát karaoke xíu nào.

Hồi đi hát karaoke thì đã cảm thấy giọng bản thân không thật, giờ quay xong nghe lại thấy còn ảo hơn. =___=, không quen tai xíu nào cả.

 

Cái này gọi là tự kỷ lê vờ cao này. Hehe.

Thôi chạy đây, kẻo bị ném gạch đá.

Posted in Góc lảm nhảm

Không đề

Tại chẳng biết viết tiêu đề thế nào ấy mà.

1.Hôm qua 07/7 mình đã gửi đơn đăng ký tham gia chương trình “bạn muốn hẹn hò”, hắc hắc.

Nhưng đăng ký vẫn chỉ là đăng ký mà thôi, chừng nào gọi đi quay mới là chính thức hén. Ừm, đại khái mình vẫn chưa làm giấy chứng nhận độc thân. Nhưng mà ai cũng hối, đăng ký theo phong trào. Có ai rãnh cũng đăng ký luôn đi cho vui ^o^.

Haiz~, ế quá mà.

2. Ăn uống.

Mình rất thích uống sữa bắp, nhưng không dám nấu thường vì trong nhà có người bị tiểu đường. Nấu không ngọt thì thấy thiếu thiếu >”<.

Mua ngòa người ta nấu thì sợ không hợp về sinh, mua đóng chai đóng hộp vậy. Hiện đại hơn nhiều. Mua dùng rồi mới biết.

  • Mùi vị: Dở hơn mình nấu nhiều.
  • Thành phần: cái này mới quan trọng nè. Lật ra xem, xém xỉu. Toàn chất này, chất kia, mùi này mùi kia chứ bắp … đâu chỉ vài phần trăm thôi à.

Không tin mấy nàng về xem thử phải không. (ta mà chụp hình lên chắc bị oánh chết mất), vui nhất là sữa bắp non mà đọc chỗ thành phần toàn là …. .

Nha đam lá dứa. Thành phần thấy cứ như nước lá dứa + thành phần bảo quản. Nha đam chiếm đâu 4g/l. Mà thấy chủ yếu là lá đứa. Vậy đúng ra là thức uống lá dứa khuyến mãi nha đam thôi.

ya-ua nữa.

Siêng siêng đọc thành phần thử xem. Bạn ta nói nên tránh mấy thứ có chất bảo quản, mà nhìn đi nhìn lại cái nào cũng có hết. Tự làm cho an toàn. Với điều kiện người trồng không cho chất kích thích, thuốc trừ sâu, thuốc xxx vào khi thu hoạch mới có thể đảm bảo đồ sạch được.

Vấn đề này lớn quá. Cho qua.

3. Sức sống mãnh liệt

Bữa đi nhà người quen chơi. Bác ấy bảo mấy chỗ bỏ hạt trồng thì không lên, không nghờ cây lại mọc ở chốn này

DSC_0129
Chẳng hiểu sao cọng cải mọc được chỗ này? Hay quá đi.
Posted in Góc lảm nhảm

Không đề

Thứ hai là ngày đầu tuần, lảm nhảm mấy câu cho lên tinh thần.

Mình liệt kê truyện theo thể loại, các nàng xem thấy thiếu phần nào thì bổ sung giùm mình nhé.

Gia đấu, cung đấu: Tấm Cám …

Dị thế/Xuyên không: Cuội bay lên Cung trăng …

Trùng sinh: Hồn Trương Ba da hàng thịt, Tấm Cám …

Ngược: Sự tích trầu cau (chết hết), Mị Châu Trọng Thủy, Quan âm Thị Kính …

SE: Hòn vọng phu, Trương Chi – Mị Nương, Thiếu phụ Nam Xương …

Nhân thú: Mấy truyện sự tích về con này con kia con nọ …

Huyền huyễn: Sơn Tinh Thủy Tinh, Thạch Sanh Lý Thông, Âu Cơ và Lạc Long Quân …

Tu tiên: Thánh Gióng, Chử Đồng Tử, Từ Thức gặp tiên …

Điền văn/hài/nghề riêng biệt: Thằng Bờm, Sự tích bó đũa, Trạng Quỳnh, Lưỡng quốc Trạng nguyên, Truyền thuyết về các vua Hùng …

Điều tra, phá án: Vụ án Lệ chi viên …

Còn gì nữa nhỉ? Không nhớ ra, đợi các nàng điền thêm vào

Hitsuji

Posted in Trí Huệ nhân sinh

THNS: Chương 41

Chương 41

20150829101717034

Ta không thể đi theo thời gian dự tính, nguyên nhân chủ yếu do phụ thân, ông gần như điên cuồng cố chấp làm cho Trần Phong cũng lắc đầu chẳng biết phải làm sao. Tam thúc chỉ chiêu tổn hại, bảo là vạn bất đắc dĩ đành cho phụ thân ngủ… Nói còn chưa dứt lời, không khí trong phòng đang ấm áp nháy mắt chạy thẳng đến điểm đóng băng, ánh mắt sắc bén của Trần Phong trừng thúc ấy, để thúc ấy lặp lại lần nữa! Tam thúc chột dạ, ngượng ngùng im miệng.

 

Mặt mũi Thương Song Cẩn nặng nề, ngồi ở bên cạnh ta không nói một câu. Ta nhìn hắn, bất giác hỏi, có thể kéo thêm mấy ngày không? Thương Song Cẩn lắc đầu, không thể! Ta thở dài đứng dậy, hỏi Trần Phong: “Tử Quý, tình trạng sức khỏe a cha như thế nào?”

 

Trần Phong nói: “Không đáng lo.”

 

Không đáng lo là tốt rồi. Ta nói: “Ta đi thăm ông.”

 

Trần Phong gật đầu.

 

Đi vào Cúc Uyển, phụ thân chưa rời giường. Tối hôm qua Tam thúc lại ầm ỹ một trận với ông, trong cơn tức giận không kiểm soát lời nói, bảo ta đã sớm không còn là con gái của ông rồi, Nhị thúc mới là phụ thân của ta. Lời này không khác gì lấy dao đâm thẳng trái tim phụ thân, tức khắc ông bất tỉnh tại chỗ. Tỉnh lại rồi, câu đầu tiên của phụ thân là bảo Tam thúc cút đi, cút đi cho xa, vĩnh viễn đừng gặp lại ông. Tam thúc cũng biết lỡ lời, không dám cãi, kéo ta nhanh chóng rời đi.

 

“A Niếp đến đây…” Phụ thân ngủ rất nông, hơi có tiếng động là có thể khiến ông tỉnh giấc, thấy ta tiến vào, ông thoáng đứng dậy, tựa vào đệm mềm rồi ngoắc ta. Ta đi qua đó, rồi ngồi xuống bên cạnh ông, mở miệng: “A cha, có đỡ hơn chưa?” Phụ thân kéo tay ta, vỗ vỗ, nói: “Không sao, không cần lo lắng.”

 

Ta định nói những câu chuẩn bị sẵn, tim đập thình thịch, vài lần há miệng rồi lại vài lần nuốt trở xuống. Len lén nhìn phụ thân, dường như ông rất mệt, đang tựa trên đệm mềm nhắm mắt ngủ. Không khí có chút tĩnh lặng, ta nuốt nuốt nước miếng, cắn răng mở miệng: “A cha, con…”

 

“Nếu như tới để cáo biệt a cha, vậy thì không cần nói.” Lời mới khỏi miệng đã bị phụ thân thản nhiên cắt ngang, ông yếu ớt mở to mắt, nhìn ta nói: “A Niếp, chuyện không thích thì đừng cố làm, a cha có năng lực bảo vệ con. ”

 

Trong lòng ta thầm cười khổ, mặc dù phụ thân là phụ thân ruột của ta, nhưng không hiểu ta một chút nào như Nhị thúc. Ông sống ở trong thế giới lý tưởng, trong mắt tình cảm rất thuần khiết, chỉ có yêu hoặc không yêu. Vì yêu, ông không tiếc tổn thương người thân mà tác thành cho chính mình. Mà ta thì hoàn toàn ngược lại, có thể yêu thì đó là may mắn, không yêu cũng không sao, người thân hạnh phúc vui vẻ khỏe mạnh mới cực kỳ quan trọng.

 

Ta nói: “A cha, con bằng lòng gả cho Khang vương làm vợ, gần gũi với hắn, không xa không rời.”

 

Nghe vậy, bàn tay to lớn đang nắm tay ta cứng đờ, phụ thân nhìn ta không dám tin, hỏi: “Con bằng lòng? Vậy Dung Chi đâu?”

 

Ta nói: “A cha, Dung Chi đã có vợ.”

 

Phụ thân nói: “A cha có thể xóa bỏ chuyện chung thân của hắn.”

 

Ta lắc đầu: “Không cần.” Gia tộc Trưởng Tôn không phải nhà nhỏ bình dân, xóa chuyện chung thân của hắn, cái giá phải trả không nghĩ cũng biết lớn đến thế nào.

 

Nháy mắt sắc mặt phụ thân tái nhợt, nhìn ta, đôi môi hơi run rẩy: “Nói như vậy, là con cố ý phải rời xa a cha?”

 

Ta cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Xin a cha tác thành.”

 

Phụ thân nâng cằm ta lên, trên mặt tràn đầy khiếp sợ và không tin: “Con lặp lại lần nữa?”

 

Ta nhìn ông, tim như ngừng đập, nói: “Con bằng lòng gả cho Khang vương làm vợ!”

 

Phụ thân ngất đi.

 

Sau khi tỉnh lại phụ thân không muốn gặp ta, ông nhờ Trần Phong chuyển lời với ta, muốn đi thì đi đi, không cần nói lời từ biệt với ông. Ta rất lo lắng, hỏi Trần Phong sức khỏe ông thế nào? Trần Phong không trả lời… Vẻ mặt thất vọng nhìn ta, nói ta rất nhẫn tâm.

 

*******************************************************************************

 

Không có phụ thân ngăn cản, đại đội nhân mã nhanh chóng khởi hành, rời khỏi núi Lạc Phong, xuất phát về kinh thành. Phụ thân và Trần Phong không tiễn ta, cũng không chuyển lời lấy một câu. Trong lòng ta khó chịu, Tam thúc an ủi bảo là chờ phụ thân hết giận, tất cả sẽ tốt thôi.

 

Trí Duệ và Trí Uyển không về cùng ta, Tam thúc nói không được tổ phụ cho phép, chúng nó tạm thời không thể về. Trước khi chia tay, Trí Duệ ôm ta không buông tay, luôn mãi dặn dò Thương Song Cẩn, phải chờ nó hồi kinh mới có thể  cưới ta. Thương Song Cẩn cười ha ha, vuốt đầu nó nói được.

 

Ta mang Lãng Đạt theo bên người, mẹ nàng không phản đối, ngược lại quỳ trên mặt đất đội ơn ta. Hòa Tạp nói chờ hắn sắp xếp hết việc trong tay liền lên kinh thành tìm ta. Thương Song Cẩn nghe xong nhíu mày, bên cạnh không mặn không nhạt chen vào nói, không cần tìm ta, trực tiếp đến Khang vương phủ tìm hắn là được.

 

Bảy ngày sau, đoàn xe chậm rãi tới Trường Châu, quan địa phương ra thành nửa dặm nghênh đón, tất cả việc ăn ngủ đều an bài chu đáo. Nghỉ ngơi hai ngày, sau đó tiếp tục khởi hành, qua khỏi Trường Châu là Vu Châu, dựa theo hành trình Thương Song Cẩn sắp đặt, có thể nghỉ ngơi hồi phục ở Vu Châu năm ngày.

 

Ở Vu Châu ngày thứ tư, ta và Thương Song Cẩn nghênh đón một người đến, là phụ thân. Suy cho cùng thì ông vẫn không yên lòng về ta, thân thể thoáng khôi phục liền đuổi theo đến. Trần Phong không đi cùng, phụ thân nói hắn có việc gấp cần làm, phải tách nhau nửa năm. Ta không hỏi nhiều, vui vui vẻ vẻ kéo Thương Song Cẩn hành lễ với ông. Lần này phụ thân không làm mặt lạnh, khẽ gật đầu với Thương Song Cẩn, xem như đáp lễ.

 

Bởi vì phụ thân đã đến, Thương Song Cẩn không thể ngồi chung một xe với ta, đổi thành cưỡi ngựa. A Mỗ thở dài một hơi nhẹ nhõm, nói phụ thân đến rất tốt, bằng không lúc hồi kinh bị người ta thấy ta với Thương Song Cẩn cùng ăn cùng ngủ, không thể thiếu mấy câu lời ong tiếng ve. Ta cười cười, làm lơ, từ lần đầu tiên Thương Song Cẩn rời khỏi Vân Châu đã sớm có có lời ong tiếng ve. Nhị thẩm gởi thư nói, trong kinh có mấy bà lưỡi dài nhiều chuyện nhạo báng gọi bà là mẹ vợ Khang vương…

 

Đoạn đường từ Vu Châu đến Hán Châu đa số là địa hình đồi núi, địa thế tương đối bằng phẳng, lúc này tốc độ xe đi nhanh hơn không ít. Ra khỏi Hán Châu thuận lợi tiến vào địa giới Vạn Châu, cũng giống Vân Châu, ở Vạn Châu đưa mắt nhìn ra xa thấy dãy núi nối liền không dứt. Thương Song Cẩn lo lắng thân thể ta, hạ lệnh hành trình chậm lại, cho nên mới đến thành Vạn Châu trễ hơn hai ngày so với ngày dự định.

 

Nghỉ ngơi đơn giản rồi, bỏ xe lên thuyền, tiếp tục lên đường.

 

Đường thủy đi hơn hai mươi ngày, đến Lợi Châu, người quản lý Thanh Phong Lâm đưa người tới đón.

 

Thương Song Cẩn không dừng lại, tiếp tục đánh ngựa đi trước, khi chia tay nói với ta, hắn sẽ tự mình đón ta vào kinh. Ở lại Thanh Phong Lâm hai ngày, tiếp tục khởi hành, tới Diệp thành, chúng ta không trọ lại khách sạn an bài trước. Phụ thân nói, Tử Quý có trang viên ở đây.

 

Trang viên rất lớn, rất phù hợp thân phận Trần Phong. Ổn định xong hết rồi, ta nhìn phụ thân, thấy khuôn mặt ông đầy u sầu. Ta thở dài trong lòng, kinh thành ngay trước mắt, sắp phải chia xa, năm đó tổ phụ đã lên tiếng không cho ông lại đặt chân vào kinh thành, nghĩ hẳn phụ thân không dám làm trái, thời gian ở Lợi Châu, chân mày của ông mỗi ngày mỗi nhíu chặt hơn.

 

Cũng may Thương Song Cẩn sớm có an bài, hắn nói vào kinh rồi thì sẽ sắp xếp phụ thân chỗ ở bí mật, không có người biết. Ta nói kế hoạch cho phụ thân nghe, nghe vậy, ông nhăn mặt nhíu mày, một mực từ chối. Ta muốn khuyên nữa, phụ thân vẫy tay ngăn cản, bảo ta không cần nhiều lời.

 

Hai ngày sau, đến vùng ngoại ô kinh thành.

 

Theo sự sắp xếp của Thương Song Cẩn, chúng ta không vào thành, mà tạm thời ở một trang viện cách thành khoảng năm dặm, đợi hắn tới đón. Sắp xếp xong không bao lâu, A Mỗ báo lại, nói Nhị thúc đến đây.

 

Nhị thúc không ở lại lâu, nói chuyện với phụ thân xong lập tức trở về, lúc đi nói với ta, ông nói sẽ thuyết phục tổ phụ cho phép phụ thân vào kinh.

 

Hôm sau trời còn chưa sáng, ta đang ngủ bị chọc cho tỉnh, mơ mơ màng màng mở mắt nhìn, là Thương Song Cẩn. Ta nhất thời tỉnh hẳn, hỏi hắn đến đây lúc nào, cẩn thận nhìn hướng cửa sổ. Thương Song Cẩn bật cười, bảo cứ ta yên tâm, nói hắn đã gặp mặt phụ thân rồi, được cho phép mới vào.

 

Ta an tâm một chút, muốn ngủ tiếp. Thương Song Cẩn không cho, ôm cả chăn cả ta vào trong lòng, để ta khai báo với hắn cả trước cả sau ta đã làm những gì? Ta chớp chớp mắt, mặc kệ hắn, mỗi ngày Lâm Thuận gởi thư cho hắn ba lượt, phỏng chừng ngay cả ta ăn mấy muỗng cơm cũng báo cáo rõ ràng, hỏi thừa.

 

Dùng xong điểm tâm, ta thấy thần sắc phụ thân mệt mỏi, liền khuyên ông lại ngủ thêm một hồi. Phụ thân nhìn Thương Song Cẩn, gật đầu nói được. Săn sóc ông ngủ xong, ta với Thương Song Cẩn thương lượng, có thể vào thành chậm một ngày hay không? Thương Song Cẩn hỏi vì sao? Ta nói muốn đi thăm mẫu thân, Thương Song Cẩn thoáng trầm ngâm, đồng ý.

 

Khoái mã tới Tĩnh Am đường, mẫu thân ngồi ngay ngắn trên cao, ta với Thương Song Cẩn dựa theo lễ tiết gả nữ nhi dân chúng bình thường, quỳ xuống khấu đầu lạy tạ bà.

 

Mẫu thân nhìn ta, lại nhìn sang Thương Song Cẩn, dáng vẻ an tường, không nói một lời. Ta rơi lệ đầy mặt, liên tục gọi mẫu thân, van xin bà nói với ta một lời. Mẫu thân vuốt đầu ta, trước sau không mở miệng, nhận lễ xong, im lặng rời đi. Nhìn bóng dáng bà gầy gò, ruột gan ta đứt từng khúc, khóc ngã vào trong lòng Thương Song Cẩn…

 

Vào buổi chiều, Nhị thúc lại tới nữa, ông mang đến một tin tức tốt, tổ phụ đồng ý cho phụ thân vào kinh, cũng cho phép ông ở lại tới ngày ta đại hôn. Ta mừng rỡ cực kỳ. Nhị thúc còn nói tổ phụ còn có điều kiện, phụ thân tuyệt đối không thể lộ diện trước mặt người khác. Phụ thân gật đầu ưng thuận, mặt mày tươi cười, hoàn toàn không để ý.

 

Ta lại đau lòng, làm tổ trong lòng Nhị thúc than phụ thân đáng thương.

 

Nhị thúc nói, tổ phụ đều là vì tốt cho ta…

 

Phụ thân không tiếp nhận sự an bài của Thương Song Cẩn, ông viết ra hai chỗ ở cho ta ghi nhớ vào trong lòng, nói là biệt viện bí mật của ông và Trần Phong ở kinh thành, ông sẽ ở nơi này, cũng dặn dò ta tạm thời đừng cho Nhị thúc và Thương Song Cẩn biết, có việc thì bảo Hạc Phong Hạc Kiều thông truyền cho ông là được. Ta thầm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, gật đầu nói vâng.

 

Tất cả sắp xếp thỏa đáng, sáng sớm hôm sau vào thành.

 

Ta len lén xốc một góc màn xe lên, trông ra phía ngoài. Hai bên cửa thành chật ních người xem náo nhiệt, tốp năm tốp ba châu thì thầm với nhau, chỉ vào xe ngựa của ta, nói: “Nghe nói trong đó chính là Dương gia đại tiểu thư, Vương phi chưa qua cửa của Khang vương…”

 

Hết chương 41 – Hitsuji

Posted in Chia sẻ

Không đề

22:30 chưa thấy buồn ngủ, lọ mọ viết mấy dòng.

Vẫn đề tài muôn thuở, dưỡng da.

Đây chỉ là thắc mắc với chút mẹo học lóm của mình thôi nha. Có thể không đúng vì chỉ mới thực nghiệm trên bản thân.

  1. Thử mỹ phẩm.

Ta là bình dân của bình dân, thả vô đám đông là lạc trong đó luôn. Siêu thị luôn là lựa chọn hàng đầu.

Ta thấy trong siêu thị hay bày mẫu thử sản phẩm cho mình dùng thử, đồ “chùa’ mà, ta cũng hớn hở thử. Nhưng đa số kết quả ok nhưng khi mua về thì không được như ý. Wái (why)? Wái sờ ma?

Sau khi thử hết 1 lượt, ta phát hiện, mấy món này khi thử, ta theo thói quen của nhiều người là thử trên mu bàn tay (dù ta thấy trong sách bảo nên thử mặt trong cánh tay, cơ mà ta ít khi mặc áo sát nách, mà dù có chẳng lẽ giơ tay lên thoa vào?). Khó nhé.

Những hủ kem ta chuyển sang thoa mu bàn tay, bàn chân => đều thấm đều, thấm tốt, không nhờn rít. Nhưng cũng có 1 ngoại lệ, thấm vẫn thấm nhưng gây bí da, nữa đêm da bị ngộp, ta phải đi rửa chân =)). Há há.

Vậy câu hỏi những thí nghiệm, những quảng cáo, những gì gì mà mình thấy người ta thậm chính là bản thân thử trên tay mà áp lên mặt liệu kết quả có chính xác? có phù hợp?

Thế là ta nghe người khác bày, thử mỹ phẩm chỗ dưới cằm. gần mặt, rủi có bị kích ứng cũng đỡ đỡ.

Ừm, khó thứ 2 xuất hiện, vì thường phải dùng ít nhất 7 ~10 ngày mới biết mình có hợp mỹ phẩm đó hay không? Chẳng lẽ ngày nào cũng ra siêu thị trét trét? Ây~.

Mẫu thử mini size, giá cả phải chăng. Nhưng mà không biết phải ảo giác của ta không sao ta thấy mẫu thử dùng ngon hơn đồ thiệt.

Tóm lại, mặt tiền là quan trọng nhất, o bế xíu cũng là bình thường. Nếu có hàng mẫu mua được thì nên mua về thử cho da dưới cằm trước khi thử. Chịu khó thử 10 ngày trước khi dùng nhé.Và chỉ đúng trong trường hợp dưỡng da, không phù hợp trong trường hợp thử sữa rửa mặt.

Ta ỷ y nên thường mua sữa rửa mặt về là xài luôn, nửa tháng sau mà mụn là ta cho nó thành nước rửa tay.

 

2. Mát – xa mặt

Đang thử nghiệm mát-xa tăng độ đàn hồi cho da theo phương pháp Nhật Bản. Mới được 2 tuần.

– Tuần đầu tức tuần trước, ta dùng rose hip oil của trilogy mátxa (da ta không hấp thu em này, đành lấy ra mátxa cho đỡ tiếc).

– Tuần này, ta chuyển sang dầu dừa.

Tần suất: Mát xa gần như mỗi buổi trưa từ thứ 2 đến thứ 6, thứ 7 CN nghỉ. Siêng thì ta làm đủ quy trình, lười thì làm bài khác thời gian ít hơn, động tác ít hơn.

Kết quả: Chưa thấy kết quả rõ rệt. Nhưng cảm giác da ta bắt đầu chấp nhận dầu dừa. Khi ngủ dậy cảm thấy mặt có vẻ mềm hơn, láng hơn. Ráng thêm thời gian nữa xem sao.

Thú thật ta xem mấy cái video hướng dẫn mát xa mặt, cực thích da mặt mấy bạn hướng dẫn luôn í, căng ơi là căng. Đàn hồi tốt, Chả bù mới ta >”<.

Giờ là 23 giờ rồi, lố giờ ngủ rồi, ta đi ngủ đây.

 

Posted in Trí Huệ nhân sinh

THNS: Chương 40

Chương 40

Sáng sớm ngày kế, ta và Thương Song Cẩn nghênh đón phụ thân với Trần Phong ở dưới chân núi. Thương Song Cẩn không phụ lòng ta, với phụ thân thì cấp bậc lễ nghĩa chu đáo, cung kính có hơn, biểu hiện khá là xuất sắc. So sánh, phụ thân hơi có vẻ suy nhược mà thái độ lại lạnh lùng, làm như không thấy Thương Song Cẩn, kéo tay ta không coi ai ra gì đi qua trước mặt hắn.

Continue reading “THNS: Chương 40”

Posted in Góc lảm nhảm

Thứ hai – Đầu tuần đã gặp …

1.Mới té xe xong, ờ thì tại bị …. cái chân nó ngắn, quên đá chống, cộng với mặc cái áo dài rồi nghiêng 1 phát té luôn. Hehe.

Thật ra mình có nhón nhón chân rồi đó chớ, cũng ghìm tay lái lại mà không đủ lực nên thuận theo tự nhiên, à nhầm, đi theo sự quyến rũ thu hút của anh chàng trái đất, nghiêng mình nằm trên vũng sình. Quá mất mặt. May mà trong hẻm, người ta tới dựng xe lên giùm. Thú thật nếu mình không mặc áo dài là mình nhảy khỏi xe rồi. Mới nhấp chân thấy cái ống quần nó vướng ngay bàn số. Sợ rách nên để nguyên hiện trạng.

 

Mà trước đó tay trái mình bị đau ngón cái, do mình hay bẻ khớp, chẳng biết sao nó đau kiểu trật khớp, mà mình sợ đau không dám bẻ lại, hôm thứ bảy chạy đi chơi về, mỏi quá bẻ cái rắc hết đau.

Nay bị  té, dù thuận thế té nhưng có 1 hành động theo bản năng là giơ tay chống. Hên là vừa chống thấy sai sai là buông ra liền.

Kết quả ngón tay hết đau mà sự đau đớn đó được chuyển sang cổ tay rồi >”<. ây da.

2.Đua đòi trang điểm.

Thật ra tính viết hôm qua nhưng chưa thấy kết quả rõ ràng nên nán lại thêm 1 hôm. Thì đua đòi bắt chước bôi CC cream lên mặt. Đi chơi mà. Mình dùng CC cream SPF 50 của cathy doll gói nhỏ 6g thôi. Loại màu xanh dành cho da bị thâm mụn. Mình nghĩ vừa đẹp vừa chống nắng, tội gì không xài, sẵn mới mua chiều thứ sáu, sáng thứ bảy bụp lên mặt liền.

Mới bôi thì thấy mặt trắng bóc, 1 xíu có bớt, sau mình dặm thêm tí phấn phủ maybeline lên. Rồi hớn hở chạy đi.

Sau khoảng 1~2 tiếng, mặt mình đổ nhờn. Cảm giác bức bí khiến mình có hành động dùng khăn giấy chậm chậm theo thói quen. Nhưng vẫn khó chịu. Cuối cùng thì mình lấy nước rửa mặt. Hic, mình thấy mấy bạn trang điểm sao mà lớp trang điểm đó khó trôi lắm mà.

Tối về mình dùng dầu dừa mát xa kiêm việc tẩy trang. Dường như xuất hiện vài nốt mụn ẩn rồi.

Chẳng biết có tác dụng chống nắng không chớ mình thấy như da nhờn như mình không hợp cho lắm.

3.Môi.

Mình ít tô son, rất rất ít khi tô son. Không phải mình không muốn dùng mà vì khi đánh son lên mình thường có cảm giác nóng nóng rát rát môi, khó chịu đến nỗi phải lau đi ngay. Dù là son lỳ hay son bóng, son nước niếc gì thoa lên 10 cái thì có đến 5 7 cái có cảm giác rát rát rồi. Phải chăng do không hợp? Son màu là thế mà son dưỡng cũng bị nhưng ít hơn.

Mà khi mình dùng son dưỡng có màu, cũng hay gặp trường hợp càng dưỡng càng khô. Không hiểu luôn. Mình tưởng thoa không nóng rát thì ok rồi, ngờ đâu sáng thoa dưỡng  chiều tróc da môi. Những cây đó cũng một đi không hẹn ngày gặp lại.

Bởi vậy, riết rồi mình chỉ dám dùng loại không màu, không mùi (dầu dừa là ngoại lệ vì có mùi kẹo dừa, thơm phưng phức). Máu điệu mà lên thì mình cũng tới luôn, dưỡng trước màu sau nhưng mình cảm giác màu nó không ăn >”<. Tại trình mình kém. Buồn ghê ~.